Xin Chào diễn đàn

Bạn có thể tạo một ngôi nhà cho riêng mình, với những vật liệu mà bạn thích, xin giữ ngôi nhà được thanh tịnh trong ánh hào quang của Phật-đà. Kính mời các bạn.

Điều hành viên: quang_tam3

dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

xin cám ơn các bạn đã dạy cho phượng biết
và phượng nghĩ,,đúng là phượng quã thật
Nghiệp báo : 1 người có tâm cầu học mà khi đến với Pháp của Phật lại gặp phải những chướng duyên như vậy có thể là do Quả dị thục của Nghiệp,
và quã thật mỗi ngày đi làm về đến nhà cũng mòn mõi lắm,,mệt lắm
ỡ nước ngoài tiền có,,xe hơi có. nhưng mà ..khỗ cực vô cùng
đầu tắt mặt tối,,có làm mà hỗng có ăn
cũng như phượng,,có lòng mong muống..mơ ước học phật
mong được thoát khõi cãnh trần thế
nhưng có lẽ kiếp trước gieo nhiều nghiệp quá..nên kiếp này không thễ nào tu được,,và nhiều lúc phượng nghĩ,,tại sao,,phượng lại ngu đần như vậy? lời nói thật tâm, mong các bạn diễn đàn đừng chê cười phượng
phượng vào diễn đàn đọc bài các bạn viết,,phượng hâm mộ dữ lắm
phượng nghĩ gì sao các bạn giõi vậy?và ước gì phượng được như các bạn
phượng cám ơn các bạn rất nhiều
mong được sự dạy dỗ cũa các bạn


Đồng Nát
Bài viết: 2529
Ngày: 29/06/11 10:05
Giới tính: Nam
Đến từ: TP.Ho Chi Minh

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi Đồng Nát »

vào thời điểm Đồng Nát tham gia diễn đàn thì thấy Dung Phượng còn viet nhiều bài than khóc bi sầu vì cho là yêu một nguời nào đó, Đồng Nát có tò mò xem thì thấy thiện hữu này tham gia truoc đồng nát cả một năm, nhưng mà trong suốt một năm đó va cho đến vài tháng sau cái ngày Đồng Nát tham gia diễn đàn thì thiện hữu vẫn hay lên diễn đàn khóc than, và trong suốt thời gian đó cũng có rất nhiều người chia sẻ với thiện hữu Dung Phượng nhưng mà tại sao Dung Phượng không thể chấm dứt khổ đau nội tâm???

Đến một ngày Đồng Nát quyết định thử giúp theo cách của Đồng Nát...hình như cũng đem lại sự thay đổi đó là Dung phuong khong còn thấy bi sầu vì chuyện chẳng đáng bi sâù, vì chấp vào cái giả dối mà cho là yêu...những điều DungPhuong viết trong chủ đề này từ ngày đầu mới lên nghe rất "ghê gớm" nhưng kỳ thực sau đó Đồng Nát "té ngửa" là chẳng có gì to tát và ghê gớm, vì thiện hữu này với cái người kia chưa từng gặp mặt...vậy cái cảm giác tổn thương, mất mát bi sầu , khổ lụy kia do dâu mà co vậy??? Chỉ là chấp trước và vọng tường mà khởi sinh...và Đồng Nát chỉ ngay cho Dung phượng thấy rõ bản chất vấn đề, từ đó moi thứ đã thay đổi...

Vậy điều Đồng Nát muốn nói hôm nay ở đây là chúng ta thường dẫn dụ nhiều pháp mà người khác không thể lĩnh hội được...Đồng Nát cũng chẳng nói pháp gì cao siêu cả: ngay lần đầu gửi tin nhắn thì chỉ nói một câu đơn giản: "bộ trên đời này hết đàn ông rồi sao làm gì thiện hữu bi sầu dữ vậy???" :D
Vậy thôi..."đốn củi" mà...

Người ta khát nước thì bố thí nước, đói thì bố thì thứ ăn, lạnh thì cho áo ấm...cho không đúng thứ người ta cần thì mãi mãi chẳng thể giúp dược gì dù pháp đó cao siêu cỡ nào...

Đồng Nát nghĩ Dung Phượng chỉ niệm Phật và niệm Phật mỗi ngày cho đến khi có đầy đủ công đức và định lực thì thân tâm tự chuyện biến và thọ nhận dược giáo pháp dễ dàng...đơn giãn là vậy thôi
Một người như Dung phượng Tứ diệu đế là gì? Vô ngã là gì? Vô thường là gì...còn chưa lĩnh hội và nhớ nổi sao mà cứ phải nói nhiều thứ mà Phượng khong thể tiếp nhận duoc!

Chúc tất cả các quý thiện hữu an lạc trong chánh Pháp! kinhle kinhle kinhle


VO-DINH
Bài viết: 214
Ngày: 04/09/11 03:06
Giới tính: Nam
Đến từ: thành phố HỒ CHÍ MINH

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi VO-DINH »

Đ N lời nói đơn giản nhưng cũng nói được hết của ý vô thường ,hiểu là một lẻ ,nhưng hành một lẻ ,rất khó đối với người chưa hành được tâm xã ,cũng như tác động từ cảnh trần ,người từng luyện thiền thì nhanh chóng xã ,còn người phàm bình thường thì chao đảo như một cú đánh ko quên,PHƯỢNG người này tịnh đã là khó rồi ,làm sao so với Đ N được ,khó lắm ,khó lắm :-? nghị lực đâu mà xã mà tịnh :-?


[color=#0000FF]TÂM RỔNG LẶNG ,NHẤT KIẾN NHƯ LAI [/color]
dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

...Đồng Nát cũng chẳng nói pháp gì cao siêu cả: ngay lần đầu gửi tin nhắn thì chỉ nói một câu đơn giản: "bộ trên đời này hết đàn ông rồi sao làm gì thiện hữu bi sầu dữ vậy???"
Vậy thôi..."đốn củi" mà...


trên đời này không hết đàn ông..và cũng không hết đàn bà
nhưng mà,,tìm kiếm..rồi đâu cũng vào đó?
đời thường bạt bẽo như vôi?
chĩ mình phượng thôi
thôi thì khõi kiếm tìm chi cho thêm bận lòng ?
[-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-( [-(


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

Đạo tràng tịnh độ -
Một đạo tràng trang nghiêm
Một đạo tràng thanh tịnh
Cùng niệm A Di Đà
Dù đi , đứng , nằm , ngồi
Đều nhất tâm bất loạn
Luôn niệm A Di Đà
Cùng ngồi lại bên nhau
Ta niệm A Di Đà .

Một đạo tràng an vui
Dạy mọi người tâm thiện
Cùng niệm A Di Đà
Dù đang lúc làm gì
Đều nhất tâm bất loạn
Luôn niệm A Di Đà
Ngày ngày được an vui
Trong niệm A Di Đà .

Nam mô A Di Đà Phật
Cho chúng con vượt qua
Thân không mang bao tật bệnh
Tâm không còn ưu phiền
Gia quyến được đoàn viên
Cùng quay về bờ giác
Sống trong niềm An Lạc
Ngày đêm niệm Di Đà


http://phapam.chuahoangphap.com.vn/#Play,11258,Đạo tràng tịnh độ - Trung Hậu - Phật tử Tịnh Hải - (<i>Thành viên tự thể hiện</i>)


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

thoát vòng tục lụy

tâm ly..đã luy thoát rồi

thoát rồi u phiền

thoát khõi nỗi u phiền

http://www.phapamthuongchuyen.com/media ... bum&ID=478


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

Câu Chuyện Bát Mì khá hay cũa nước nhật


Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.
Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.
- Ngon quá - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!".
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là "200đ/bát mì" và thay vào đó giá của năm ngoái "150đ/bát mì". Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ".
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì".
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: "Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?", Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa.
Lại còn: "Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!".
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con".
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
"Việc này có ý nghĩa như thế nào?". Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.
Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.
Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.
Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn... Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.
Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:
- Các vị... các vị là...
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm.
Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi.
Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »



dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »



dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

http://chuahoangphap.com.vn/phapam/#Play,11299,Lời Ru Thuở Ấy - Thích Tâm Hải

Lời Ru Thuở Ấy -
caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

http://www.youtube.com/watch?NR=1&v=HqBeveuABMU

Nhất Tâm Niệm Phật - Thanh Ngân caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen caunguyen


dung phuong
Bài viết: 393
Ngày: 28/08/10 00:27
Giới tính: Nữ
Đến từ: japan

Re: Xin Chào diễn đàn

Bài viết chưa xem gửi bởi dung phuong »

http://www.youtube.com/watch?v=fofQnCza ... re=related
Sám hối lục căn - Thanh Ngân kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle kinhle


Trả lời

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.23 khách