HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Mời các bạn thảo luận giáo lý và phương pháp hành trì Phật giáo Nam truyền.
Cetasika
Bài viết: 9
Ngày: 20/12/08 07:20
Giới tính: Nữ

HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi Cetasika »

Thời thuyết trình hôm nay tôi sẽ đề cập đến pháp chướng ngại lạc.
Pháp ấy là thế nào?
Thưa quí vị, pháp chướng ngại lạc nghĩa là pháp che lấp mất sự an lạc hạnh phúc của chúng sanh; mặc dù trong thâm tâm chúng sanh vẫn hằng mong muốn được an vui, không oan trái; không chinh phạt; không kình chống cũng không hãm hại; dù như thế, mà bên trong chúng sanh đã có những pháp đê tiện này, rồi thì vẫn không thoát khỏi bốn điều tác hại: oan trái, chinh phạt, kình chống và hãm hại lẫn nhau. Do đó gọi là pháp chướng ngại lạc.
Thưa quí vị, nguyên khi Đức Thế Tôn trú tại hang động Indasālā trên núi Vediya gần thành Rājagaha, xứ Magadha. Bấy giờ Đức Trời Đế Thích cùng một số đông thiên chúng có cả nhạc công càn thát bà Pañcasikha , hội nhau đến yết kiến Đức Phật tại hang động Indasālā.
Khi ấy, Đức Trời Đế Thích có lời bạch hỏi rằng: Bạch Thế Tôn, do nhân gì mà chư thiên, nhân loại, atula, Long vương, Càn thát bà cùng những loài khác đều muốn rằng không bị oan trái, không bị chinh phạt, không bị kình chống, không bị hãm hại, thế mà chúng vẫn sống thù hận có oan trái, có chinh phạt, có kình chống, có bị hãm hại?
Đức Thế Tôn trả lời rằng:
“Này thiên chủ, do triền phược tật đố và lận sắc mà hàng chư thiên, nhân loại, Atula, Long vương, Càn thát bà, cùng những loài khác đều muốn rằng không bị oan trái, không bị chinh phạt, không bị kình chống, không bị hãm hại. Thế nhưng chúng vẫn sống thù hận có oan trái, có chinh phạt, có kình chống, có hãm hại!”
Thưa quí vị, đó là hai pháp chướng ngại lạc làm cho chúng sanh sống mất sự an vui, có sự thù hằn lẫn nhau, tức là tật đố và lận sắc; Đức Phật đã dạy như vậy.
Giờ đây chúng ta hãy tìm hiểu sâu vào hơn vấn đề này, trước nhất là pháp tật đố
Tật đố là như thế nào? Tại sao tật đố là pháp chướng ngại lạc? Tật đố mang lại quả báo chi hành pháp gì để diệt trừ tật đố?
Đó là các vấn đề phải bàn, về pháp chướng ngại lạc thứ nhất
Thưa quí vị, tật đố dịch từ phạn ngữ Issā hay cũng gọi là ganh tỵ, nghĩa là sự ghen ghét, đố kỵ với sự thành tựu hạnh phúc của người khác
Khi thấy người được ưa chuộng, lợi lộc, được tôn trọng, được kính mến… thì không vừa lòng, cố tránh mặt với sự thạnh vượng của kẻ khác. Đó là đặc tính của phép tật đố
Với người đã sanh tâm tật đố ganh tỵ, thì chẳng bao giờ được hân hoan, vui vẻ; tâm của người ấy luôn luôn xốn xang khó chịu, dù kẻ ấy đang hưởng sự sung túc cũng không được yên vui, chính vì vậy pháp này được xếp đồng loại với tâm sân, bởi có trạng thái uất ức khó chịu, như vị giáo chủ Nigaṇtha Nātaputta. Ngày xưa, có gia chủ Upāl là tính đồ của họ, một ngày kia gia chủ Upāl đến luận đàm cùng Đức Phật, được Thế Tôn hướng dẫn quay về chánh pháp và trở thành bậc thánh cư sĩ, từ đó hết lòng phụng sự Tam Bảo.
Đến một lúc nọ giáo chủ Nigaṇtha Nātaputta nghe được những lời ca tụng của gia chủ Upāl tán dương Đức Phật thì uất ức hộc máu nóng ra ngay tại chỗ ngồi. Bởi thế nên gọi tật đố là một pháp chướng ngại lạc.
Thưa quý vị, trong kinh Cūlakammavibhanga có đề cập khi thanh niên
Subhatodeyya bạch hỏi về sự chênh lệch giữa tầng lớp người trong xã hội, được Đức Phật ghi nhận rằng:
“Này thanh niên, ở đời này có những người tánh ganh tỵ đối với người khác được lợi lộc, được danh dự, được kính và yêu mến, thì sanh lòng ganh ghét đố kỵ. Người đó bởi cách hành động không lành ấy, sau khi thác phải đoạ sanh vào cõi khổ, nếu tái sanh lại làm người, thì phải chịu cô thế, quyền chức nhỏ “
Trong thế gian này, có những kẻ bất lực thế cô, đó cũng do nghiệp đê tiện tật đố của họ đã gây ra. Đối với người sanh tâm tật đố với kẻ khác chẳng những phải chịu hậu quả cay đắng như vậy không đâu, mà chính cái tư cách hèn hạ này còn khiến chúng sanh gieo nhiều mầm ác pháp để rồi phải thụ hưởng thêm những quả chua cay tương ứng với hành động đã làm. Kẻ ganh tỵ luôn tìm cách làm cho giảm giá trị của người cao quý, và như vậy, nếu lúc ấy gặp người phản ứng ngược lại, thì cả hai người ganh và kẻ bị ganh mới sanh ra oan trái oán thù và làm hại lẫn nhau, nhược bằng người bị ganh không có thái độ phản kháng lại mà còn khoan miễn, tha thứ. Như thế kẻ ganh phải lãnh chịu hậu quả thảm khốc một mình.
Nói đến đây tôi còn nhớ có chuyện vị tỳ khưu trụ trì tiền kiếp của ngoại đạo Jambuka, vào thời Đức Thế Tôn Kassapa; một lần nọ có vị thánh tăng Alahán vào ngụ nhờ trong chùa của thầy tỳ khưu nọ.
Thiện tính thấy vị khách Tăng khả kính cốt cách siêu phàm thanh tịnh thì phát tâm trong sạch cúng dường vật thực y mặc và mời thợ cạo đến cạo tóc cho vị ấy. Vị tỳ khưu trụ trì thấy vậy bực dọc khó chịu vì ganh tỵ, bèn tìm lời thóa mạ cho tổn danh dự đi: Ông thật không xứng đáng với sự hộ độ cúng dường, hãy ăn phẩn còn hơn dùng vật thực, hãy loã thể còn hơn mặc y phục, hãy cạo đầu bằng bẹ thốt lốt chớ có cạo bằng dao bén… Sỉ vả như vậy rồi, vị sư trụ trì ấy, sáng hôm sau còn dùng lời bêu xấu ngài nơi nhà thiện tín nữa.
Nói về vị thánh Tăng khách, nghĩ thương hại cho kẻ phàm phạm thượng phải bị hậu quả khổ đau, không muốn để cho họ gây thêm ác nghiệp nữa, nên
Ngài đã bỏ đi lúc rạng sáng.
Vị tỳ khưu do nghiệp xấu xa đê tiện đã gây, nên dù tu trì giới luật chân chánh trong kiếp đó, cũng không chuyển nghiệp được, sau khi thác phải đoạ sanh vào địa ngục rất lâu. Đến kiếp có Đức Phật Thích Ca, Thầy được sanh trở lại làm người có tên là Jambuka, con của gia đình một bá hộ trong thành, thế mà từ nhỏ đến lớn không bao giờ chịu ăn cơm bánh, mà chỉ lén ăn phẩn để sống, không bao giờ mặc y phục, chỉ loã thể mà thôi. Đến khi xuất gia theo ngoại đạo loã thể không cạo đầu bằng dao cạo, mà chỉ toàn chuốt bẹ thốt lốt để cạo tóc, đầu bị trầy trụa, máu chảy dầm rất đau đớn. Mãi sau, Đức Phật đến hoá độ đắc quả Alahán rồi mới khỏi nghiệp khổ ấy.
Thưa quí vị, xuyên qua mẫu chuyện này, chúng ta thấy đó là hậu quả không tốt đẹp của sự tật đố, người Phật tử cần phải từ bỏ, lánh xa tư cách xấu hèn ấy. Có như vậy, đời sống chúng ta mới được hoà đồng an vui.
Phải diệt trừ tật đố bằng pháp hành chi đây?
Thưa quí vị là phải biết tri nhân, tri quả. Nghĩa là phải suy nghĩ về tội khổ sanh ra cái hậu quả thảm khốc như thế nào? Rồi phải chán nản ghê sợ tư cách ganh tỵ. Lại nữa, phải suy xét rằng: chúng sanh ấy cũng như mình, sở dĩ họ được thành tựu hạnh phúc như vậy, chẳng phải nhờ một sự ngẫu nhiên, mà chính là do nơi sự trao dồi đức tánh trong nhiều đời nhiều kiếp; chúng ta muốn được hưởng thành quả hạnh phúc như vậy, tất nhiên phải cố gắng đào tạo nhân lực, phải sửa đổi tánh nết cho ra con người mẫu mực, phải an cư tự túc, phải xử sự vuông tròn theo nhân đạo.
Thử hỏi, ta không tạo nhân lành chỉ lo ganh ghét đố kỵ với kẻ khác, như vậy có đem đổi lại hạnh phúc ấy cho ta chăng? Mà trái lại còn gây thêm phần khốc hại nữa là khác !
Đó là lời chúng tôi đã trình bày chi pháp chướng ngại lạc thứ nhất. Tiếp đến là chúng tôi bàn đến chi pháp chướng ngại lạc thứ hai, tức lận sắc.
Thế nào là lận sắc?
Thưa quí vị, lận sắc dịch từ phạn ngữ Macchariya nghĩa là bỏn xẻn, keo kiết, bòn rít tức là tư cách không xả bỏ, chia sớt đến người khác, đặc tánh của pháp lận sắc là ôm giấu lợi tức của mình, không muốn người khác dính dấp đến sự thạnh lợi của ta.
Sự bỏn xẻn hay lận sắc có 5 cách:
1. Bỏn xẻn chỗ ở nghĩa là không muốn cho ai tá túc, lưu trú trong chỗ ngụ của mình, nếu có ai đến xin ở thì viện đủ cớ chối từ.
2. Bỏn xẻn dòng giống, nghĩa là phân chia giai cấp, không muốn người giai cấp thấp trà trộn pha lẫn với giai cấp sang trọng của mình
3. Bỏn xẻn sắc tốt, ở đây chú giải ghi nhận rằng tiếng gọi sắc tốt hay vaṇṇa là ám chỉ danh dự, ngợi khen, đây ý nói rằng không muốn cho ai ca tụng, tán dương tài đức của kẻ khác
4. Bỏn xẻn lợi lộc, nghĩa là không muốn dứt bỏ chia sớt tài sản vật chất của mình cho ai hết
5. Bỏn xẻn pháp, nghĩa là giấu sự hiểu biết của mình, không muốn dạy cho ai biết, sợ e người bằng mình hoặc giỏi hơn mình
Đó là những tư cách bỏn xẻn
Thưa quí vị, ở đời chúng sanh vì nguyên nhân bỏn xẻn, người có không chịu chia sớt cho người không có, thành thử sanh ra sự tranh giành cướp giựt lẫn nhau, mà chúng sanh sống trong sự tranh giành, cướp bóc thì đời sống đâu được an vui hạnh phúc. Như vậy, phải chăng tư cách bỏn xẻn là pháp chướng ngại sự an lạc? Trong kinh Dighanikāya có dạy rằng: Vì không bố thí nên nghèo đói hưng thạnh; vì nghèo đói hưng thạnh nên trộm cướp hưng thạnh; vì trộm cướp hưng thạnh nên đao kiếm, hình phạt hưng thạnh; rồi thì ác nghiệp sanh lên. Do vậy tuổi thọ dung sắc bị giảm thiểu
Thế nên pháp lận sắc được xem là pháp chướng ngại lạc, vì làm cho đời sống chúng sanh không được an vui, gây nhiều oan trái, thù hận, tranh chấp
Thưa quí vị, phép lận sắc hay sự bỏn xẻn gây nên nhiều kết quả không tốt đẹp về sau, thường thì bỏn xẻn dẫn chúng sanh vào 4 đường ác nhất là ngạ quỷ đói hay súc sanh, lại nữa nếu sanh làm người thì không có nhiều tài sản, bởi nhân bỏn xẻn không bố thí giúp đỡ ai hết. Đó là nói đến hậu quả tư cách bỏn xẻn lợi lạc của mình.
Còn như sự bỏn xẻn chỗ ở sẽ là nhân tạo về sau đơn côi, không ai hoan hỷ cho trú ngụ; lại nữa, bỏn xẻn dòng giống về sau ắt bị mất mát tổn thương, tạo ra bất hoà khí. Còn về bỏn xẻn sắc tốt, tức bỏn xẻn sự ngợi khen ca tụng, chính mình sẽ không được người xưng tụng hoặc đã có thì bị xem rẻ về sau. Như tích có vị tỳ khưu nghe thiện tín ca tụng Ngài Sāriputta thuyết pháp hay, thì thân tâm không muốn nên bảo rằng Đại Đức Sārriputta thuyết như vậy cũng chưa hay lắm, đâu bằng ta thuyết. Về sau thiện tín hợp lại thỉnh cầu thầy tỳ khưu ấy thuyết pháp. Thấy thuyết không được bèn tìm cách lẩn tránh, thiện tín chạy theo, hấp tấp lại bị rơi vào hầm phẩn, dính đầy mình.
Lại nữa, như bỏn xẻn pháp, không muốn nói cho ai cùng biết pháp hay, sợ họ bằng hoặc hơn mình, đó là nhân tạo hậu quả về sau không đặng nhiều trí nhớ, trí tuệ, hơn nữa sự hiểu biết học hỏi của mình sẽ trở thành vô dụng. Tôi còn nhớ chuyện vị tỳ khưu tên Cūlapaṇțhaka, người không có mảy may trí nhớ, trí tuệ chi cả. Ngài học câu kệ bốn hàng mà trong bốn tháng trường vẫn không thuộc nổi một câu. Chuyện ấy Đức Phật ghi nhận rằng, trong một đời sống trước, vị ấy là người thông suốt giáo pháp, hiểu biết nghĩa lý, nhưng khi các vị khác hỏi về điều này điều kia, vị ấy không muốn giảng giải cho biết, bèn kiếm cớ chỉ qua hỏi Đại Đức khác; do nghiệp xấu như vậy nên đời này phải bị tối mê dốt nát.
Thưa quí vị, thuở xưa có ông bá hộ, người ta gọi là Macchariyaseṭṭh rất bỏn xẻn, keo kiệt, dù có tài sản đầy nhà nhưng không hề bố thí chia sớt cho ai cả, đến khi thác rồi bị sanh làm chó trong nhà để giữ của chôn giấu.
Lại cũng có ông bá hộ khác do nhân bỏn xẻn, chết sanh làm người ăn mày khổ sở bần túng, khi xin đến trước nhà cũ của mình, người nhà bèn bắt trói lại bỏ ngoài đống rác..v..v Đó là những hậu quả do bỏn xẻn.
Trở lại vấn đế, chính pháp bỏn xẻn tạo cho chúng sanh có một cuộc sống bị dính mắc, do đó lệ thuộc mà không thể giải thoát được trong cuộc sống hằng ngày. Cũng vậy, bỏn xẻn tạo ra không khí bóp nghẹt khó thở, ai cũng ôm ấp bảo thủ của mình, nên sinh ra phiền phức, khó chịu, chính vì vậy Đức Phật dạy phải xả tài bố thí.
Vậy muốn diệt trừ pháp lận sắc phải hành như thế nào?
Thưa quí vị, phải suy xét cho thống rõ tội lỗi và tai hại phát sanh do sự bỏn xẻn, với các quả lành thành tựu do sự xả kỷ và cũng phải quán xét rằng: Thế gian là vô sở hữu, ra đi phải bỏ tất cả, chấp giữ cho lắm rồi ra đi (chết) cũng bỏ lại tất cả, chỉ mang theo cái hành trang, tức nghiệp thiện hay ác của mình tạo thôi. Có thiện ngôn rằng: Những gì tôi tiêu dùng thì nó đã mất, cái chi tôi tồn trữ thì phải để lại cho kẻ khác dùng, duy chỉ có những gì tôi đã cho, là còn thuộc về của tôi thôi. Vậy cần nên quán xét như thế.
Và cũng nên nhớ rằng cả hai pháp tật đố và lận sắc do hai nhân thương và ghét khiến cho phát sanh. Như vậy nghĩa là sao?
Tức là khi một kẻ nào thân thích, triều mến một người bạn… lúc ấy thấy ai giao hữu với bạn mình thì sanh lòng đố kỵ, ganh gỗ, hoặc như người bạn mình thương ấy, lại giao thiệp với kẻ khác thì sanh lòng đố kỵ khó chịu. Ấy là vì nhân thương mà sanh ra tật đố.
Lại nữa, thưa quí vị, có kẻ vì ưa chuộng của cải nên không muốn chia sớt cho ai, hoặc vì quá yêu chuộng tư hữu của mình nên không muốn cho ai cùng hưởng thụ chung… Ấy vì nhân thương mà sanh ra sự bỏn xẻn.
Lại nữa, như có người vì lẻ riêng gì, ghét một kẻ nào đó, nay kẻ ấy được tôn trọng, được lợi lộc, được ưa chuộng, thì sanh lòng ganh ghét đố kỵ. Đó là vì ghét mà sanh tật đố.
Và như có kẻ thù ghét ai rồi, thì cho dù những vậy tầm thường không đáng, họ cũng không giúp cho. Ấy là nhân ghét mà sanh ra bỏn xẻn.
Thưa quí vị, nên nói thêm rằng sự thương và ghét phát sanh do vọng tưởng, ước muốn, vì muốn như vậy, mà được như vậy thì ưa chuộng. Bằng như muốn như vậy mà chẳng được như vậy thì sanh ra ghét bỏ.
Đức Phật quả là nhà tâm lý học, Ngài đã thấu rõ nhân và quả, nguồn cội của các pháp; Ngài dạy rằng từ sự mong muốn sanh ra thương ghét, từ sự thương ghét sanh ra tật đố và lận sắc, do chúng sanh có tật đố và bỏn xẻn nên cho dù có mong mỏi sống không bị oan trái, không bị chinh phạt, không bị kình chống, không bị hãm hại, thế nhưng vẫn phải sống thù hận oan trái, có chinh phạt, có kình chống và có bị hãm hại. Ước mong rằng người Phật tử khi đã thâm hiểu điều tác hại, như vậy chúng ta nên cố tu tập dứt bỏ dần, để rồi một ngày kia, chúng ta sống an vui trong sự hoà hợp và hoà hợp để an vui.

Theo: Tỳ Khưu Giác Giới (soạn vào PL 2523- DL: 1979)


zelda
Bài viết: 682
Ngày: 22/08/07 09:21
Giới tính: Nam
Đến từ: HCM
Nghề nghiệp: Đi làm , đi học

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi zelda »

Bài viết của anh Tâm Sở lại làm tôi nhớ đến một bài học do chính bản thân nhận ra .
Trong nền giáo dục hiện nay thường có quan niệm là "phân hạng" . Người học giỏi thì hạng cao , người học dở thì hạng kém hơn . Với một lý luận là "nhờ tranh hơn thua nên cố gắng" nên phong cách này đã được ghìn giữ trong nên giáo dục nước ta . Nhưng tại sao những nước Phát Triễn lại không như vậy ?

Cứ theo kinh điển mà anh Tâm Sở vừa nên thì : Sự tật đố là chướng ngại lạc .
Như vậy tức là nền giáo dục nước ta đang đi sai phương châm của Đức Phật .
Và qua sự khảo sát của tôi qua nhiều người và cũng tự thân mình chiêm nghiệm thì thấy quả đúng như Đức Phật Giáo Truyền . Thấy rằng những học sinh giỏi , những người thành đạt có một điều lạ đó là họ không "so sánh" . Học nói rằng "mình học cho mình còn người ta giỏi dở cũng không can sự gì" . Do vậy những điều những bậc trí tuệ làm đơn thuần dựa trên nền tảng "điều này xấu không làm , điều này tốt nên làm" . Chứ không có sự so sanh hay hơn thua .
Và có nhiều người khi đi học hay làm việc lại luôn so sánh , ai hơn họ thì họ đau buồn , ai thua họ thì họ dương dương tự đắc . Cái sự tai hại chính là đây . Chính vì vậy họ luôn luôn bị xoáy vào cái vòng luẫn quẫn "hơn , thua" mà không có tập trung vào làm điều cần làm . Nên kết cục thật sự đúng như Đức Phật nói "chướng ngại lạc" .

Vậy là nhờ Đức Phật, và những bậc trí thức chúng ta lại có một bài học đó là : Đừng nên so sánh .

Thân !!!


Gieo suy nghĩ, gặt hành động
Gieo hành động, gặt thói quen
Gieo thói quen, gặt tính cách
Gieo tính cách, gặt số phận

Dick Lyles
quang_tam3
Điều Hành Viên
Bài viết: 684
Ngày: 03/10/08 05:48
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: HCM
Đã cảm ơn: 21 time
Được cảm ơn: 1 time

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi quang_tam3 »

Trong nền giáo dục hiện nay thường có quan niệm là "phân hạng" . Người học giỏi thì hạng cao , người học dở thì hạng kém hơn . Với một lý luận là "nhờ tranh hơn thua nên cố gắng" nên phong cách này đã được ghìn giữ trong nên giáo dục nước ta . Nhưng tại sao những nước Phát Triễn lại không như vậy ?
Và qua sự khảo sát của tôi qua nhiều người và cũng tự thân mình chiêm nghiệm thì thấy quả đúng như Đức Phật Giáo Truyền . Thấy rằng những học sinh giỏi , những người thành đạt có một điều lạ đó là họ không "so sánh" . Học nói rằng "mình học cho mình còn người ta giỏi dở cũng không can sự gì" . Do vậy những điều những bậc trí tuệ làm đơn thuần dựa trên nền tảng "điều này xấu không làm , điều này tốt nên làm" . Chứ không có sự so sanh hay hơn thua .
Và có nhiều người khi đi học hay làm việc lại luôn so sánh , ai hơn họ thì họ đau buồn , ai thua họ thì họ dương dương tự đắc . Cái sự tai hại chính là đây . Chính vì vậy họ luôn luôn bị xoáy vào cái vòng luẫn quẫn "hơn , thua" mà không có tập trung vào làm điều cần làm . Nên kết cục thật sự đúng như Đức Phật nói "chướng ngại lạc" .

Vậy là nhờ Đức Phật, và những bậc trí thức chúng ta lại có một bài học đó là : Đừng nên so sánh .
cảm ơn bạn Zelda, những ý kiến này của bạn quả thực rất đúng! tôi thấy đến các thầy cô giáo cũng có tư tưởng "nhờ tranh hơn thua nên cố gắng" và cha mẹ của các em cũng thế ! Điều này tạo ra áp lực rất lớn cho tâm hồn non nớt của các em !
Nhưng làm sao để cho tất cả mọi người nhận ra và sửa đổi ?


_()_
quang_tam3
Điều Hành Viên
Bài viết: 684
Ngày: 03/10/08 05:48
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: HCM
Đã cảm ơn: 21 time
Được cảm ơn: 1 time

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi quang_tam3 »

"Khoa học càng phát triển thì chủ nghĩa Duy Tâm càng bị đẩy lùi. "
Triết học Mác-LêNin
bạn nghĩ DUY TÂM ở đây là gì ?
xin thưa ,chủ nghĩa DUY TÂM mà CÁC_MÁC nói đến là tất cả các tôn giáo đó !!!
Vì chủ nghĩa xã hội DUY VẬT theo CÁC_MÁC là chỉ thuần nhất vào khoa học, tất cả những gì có thể sờ , thấy, đo ...bằng con người hoặc máy móc.
Cho nên ZELDA ở đây nói câu này không hợp .


_()_
zelda
Bài viết: 682
Ngày: 22/08/07 09:21
Giới tính: Nam
Đến từ: HCM
Nghề nghiệp: Đi làm , đi học

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi zelda »

quang_tam3 đã viết:
cảm ơn bạn Zelda, những ý kiến này của bạn quả thực rất đúng! tôi thấy đến các thầy cô giáo cũng có tư tưởng "nhờ tranh hơn thua nên cố gắng" và cha mẹ của các em cũng thế ! Điều này tạo ra áp lực rất lớn cho tâm hồn non nớt của các em !
Nhưng làm sao để cho tất cả mọi người nhận ra và sửa đổi ?
Châm ngôn của tôi thế này :

-Đừng bao giờ làm điều không thể dù là một hành động nhỏ nhất
-Đừng bao giờ dừng lại nếu như biết rõ điều đó có thể .


"Khoa học càng phát triển thì chủ nghĩa Duy Tâm càng bị đẩy lùi. "
Triết học Mác-LêNin
bạn nghĩ DUY TÂM ở đây là gì ?
xin thưa ,chủ nghĩa DUY TÂM mà CÁC_MÁC nói đến là tất cả các tôn giáo đó !!!
Vì chủ nghĩa xã hội DUY VẬT theo CÁC_MÁC là chỉ thuần nhất vào khoa học, tất cả những gì có thể sờ , thấy, đo ...bằng con người hoặc máy móc.
Cho nên ZELDA ở đây nói câu này không hợp .
MÌnh nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lê Nin thì không thấy nói đến phủ nhận tất cả tôn giáo .

Thay vì Zelda trả lời cho bạn Duy Tâm là gì , thì bạn hãy so sánh xem tư tưởng của Đức Phật và tư tưởng Vô Thần của Mac-LêNin khác nhau thế nào .

"Người đó không muốn biết những gì mắt thấy, mà chỉ cần biết những gì không thấy được. Người đi xa hơn nữa sẽ mệt nhọc vô-ích, nhưng chẳng thế nào tìm được như sở-nguyện. Người không chịu vớ lấy cái gì ở trước tầm tay, lại mong bắt những cái bóng xa vời chốn không gian, làm cho lòng ham muốn gia-tăng. Chỉ những kẻ nào diệt được dục-vọng mới đáng ngợi khen".
Đức Chánh Biến Tri

Này A Nan Ða ! Ông hãy tự xem mình là nơi nương nhờ của chính ông. Ông hãy xem trí tuệ chơn chánh của mình là pháp cứu rỗi duy nhất, vì một đệ tử thấm nhuần Phật giáo không bao giờ mong cầu nơi tha lực để giải thoát sự sinh tử luân hồi của chính mình.
Chủ nghĩa xã hội DUY VẬT theo CÁC_MÁC là chỉ thuần nhất vào khoa học, tất cả những gì có thể sờ , thấy, đo ...bằng con người hoặc máy móc., hoàn toàn tin tưởng vào trí tuệ của con người .


Và ở đây, này Anuràdha, ngay trong hiện tại không tìm được một Như Lai thường còn, thường trú .
Đức Chánh Biến Tri .

16) Này các Tỷ-kheo, các Ông nghĩ thế nào, sắc là thường hay vô thường?
-- Là vô thường, bạch Thế Tôn.
17-19) -- Thọ... tưởng... các hành...
20) Thức là thường hay vô thường?
-- Là vô thường, bạch Thế Tôn.


Tư tưởng Duy Vật Biện Chứng luôn đề cao tính khách quan của vật chất(pháp) . Tức là vật chất vẫn tồn tại không tùy thuộc vào ý thức của con người . Không chấp nhận quan điểm có một linh hồn , tự ngã ,tâm linh, Thượng Đế nào cả .

*Theo tôi chủ nghĩa Mác-LêNin ra đời ràng tô đậm thêm tính xác thực những lời dạy của Đức Phật . Hoàn toàn không mang tính phủ quyết hoặc xóa bỏ nào .
Dẫu biết rằng chủ nghĩa Mác-LêNin vẫn còn phải cải tiến rất nhiều vì còn hơi thiên về Vật Chất . Nhưng đủ để nhấn mạnh tư tưởng DUy Tâm là không đúng . Tư tưởng Duy Vật Biện Chứng là tiền đề minh chứng cho tư tưởng Nhị Nguyên của Đức Phật .

Thân


Gieo suy nghĩ, gặt hành động
Gieo hành động, gặt thói quen
Gieo thói quen, gặt tính cách
Gieo tính cách, gặt số phận

Dick Lyles
hlich
Bài viết: 1217
Ngày: 09/12/08 14:16
Giới tính: Nam

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi hlich »

theo phật giáo thì một cá nhân là danh và sắc, có lẽ từ danh sắc mà bạn zelda gọi là tư tưởng nhị nguyên

tuy không phủ nhận sắc nhưng phật giáo coi thức quan trọng hơn vì trong thập nhị nhân duyên, thức duyên danh sắc; phật pháp cứu cánh cũng là sự dập tắt tham sân si trong thức

cho nên nói phật giáo là tư tưởng nhị nguyên dễ gây hiểu lầm; mình chưa thấy các học giả tây phương rành triết lý tây phương làm một cuộc so sánh nổi bật phật pháp với triết lý các mác

nhưng mình có thấy nhiều so sánh nổi bật giữa phật pháp và triết lý hiện tượng học (phenomenology), hoặc triết lý tri luận học (epistemology), chú tâm đến khía cạnh nhận thức

tangbong


quang_tam3
Điều Hành Viên
Bài viết: 684
Ngày: 03/10/08 05:48
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: HCM
Đã cảm ơn: 21 time
Được cảm ơn: 1 time

Re: HAI PHÁP CHƯỚNG NGẠI

Bài viết chưa xem gửi bởi quang_tam3 »

"Khoa học càng phát triển thì chủ nghĩa Duy Tâm càng bị đẩy lùi. "
Triết học Mác-LêNin
Vâng, tôi cũng đã có thời gian học học thuyết này. Và tôi cũng rất kính trọng các bậc danh nhân.
Nhưng , câu nói trên bạn nói ở đây không hợp vì sao vậy? VÌ tôi nghĩ bạn đang khởi một "chướng ngại lạc " về các tôn giáo !

9/ Phật giáo không bài xích đạo khác

Phần lớn các tôn giáo trên thế giới đều chỉ thừa nhận giáo lý mà tôn giáo họ tin mới là chân lý duy nhất và ra sức bài xích giáo lý của tôn giáo khác là tà thuyết. Phật giáo thì cho rằng tất cả tôn giáo chỉ có sự khác nhau về giáo nghĩa sâu hay cạn, rất ít có sự sai biệt về tốt xấu tà chính. Bất kỳ tôn giáo nào đã tồn tại trên đời này 1000 năm trở lên, nhất định có lợi ích không nhiều thì ít, ngược lại thì tôn giáo ấy sẽ bị “trí tuệ” loài người ruồng bỏ, cho đến sẽ bị bão táp thời gian làm tiêu tan mất rồi.

Vấn đề là ở chỗ một số tôn giáo chỉ có thể đem lại cho người ta niềm an lạc tạm thời và ngắn ngủi, có một số tôn giáo thì đem lại cho người ta niềm hạnh phúc lâu dài và mãi mãi.

Phật pháp truyền nơi đời đã gần 3.000 năm, Phật giáo vẫn cùng với tôn giáo khác sống hòa bình với nhau. Trên lịch sử truyền giáo thì sự việc Phật giáo xung đột dẫn đến đổ máu với tôn giáo khác, từ xưa tới nay chưa từng có.

Vấn đề này chúng ta hãy xem qua lịch sử A Dục Vương của Ấn Độ (thế kỷ thứ 3 trước CN), do thấm nhuần tinh thần từ bi quảng đại của Đức Thích Ca Mâu Ni, qua một đoạn văn Di giáo của ông, được ông cho khắc trên bia đá hiện nay vẫn còn nguyên văn như sau : “Không thể chỉ tôn trọng tôn giáo của mình mà chê bai tôn giáo người khác. Phải như lý mà tôn trọng họ. Làm được như thế, không những giúp cho tôn giáo của mình trưởng thành, mà còn làm tròn nghĩa vụ đối với tôn giáo khác. Nếu làm ngược lại, thì không những đem tôn giáo của mình chôn vùi, mà còn làm tổn hại đến tôn giáo khác”.

“Nhân đó, hài hòa mới là tốt đẹp. Quý vị đều phải nên lưu tâm lắng nghe điều này, và hoan hỷ lắng nghe giáo lý của tôn giáo khác”.

Từ đoạn văn trên mà xét, tấm lòng khoan dung và thành ý ấy, chính là một di sản rất trân quý trong văn hóa của Phật giáo.

“Chân lý” đối với Phật giáo là không có giới hạn quốc gia, nó không phải là “nhãn hiệu” của tôn giáo nào cả. Nó cũng không thuộc về một tôn giáo nào, hoặc thuộc về cá nhân nào trong một thời đại nào. Cho nên chân lý mà Đức Phật nói, không phải riêng một cá nhân Ngài có, bởi vì Phật chẳng qua chỉ là một “người phát hiện chân lý” mà thôi. Cũng giống như Newton phát hiện ra “sức hấp dẫn của trái đất” vậy.

Nhân đó Phật giáo cho rằng hết thảy đạo lý hợp lý, vĩnh hằng bất biến đều là “Phật pháp”.

Câu “bạn nên yêu thương kẻ thù của bạn” tuy xuất phát từ Thánh kinh, nhưng Phật giáo thừa nhận không một chút nghi ngờ đó là chân lý tốt đẹp đáng trân trọng. (Tương đồng với “vô duyên đại từ” và “đồng thể đại bi” của Phật giáo).

Phật pháp giống như biển hồ mênh mông, nó có thể dung nạp hết thảy sông ngòi lớn nhỏ trên địa cầu. Cho nên trong kinh có câu “Hết thảy pháp đều là Phật pháp”.
(Lâm Thế Mẫn)

và cũng như bạn hay nói " không tranh cãi , chỉ bàn về diệt khổ ". vì thế tôi không có ý kiến gì thêm.
chúc an lạc,
KÍNH


_()_
Trả lời

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.2 khách