bị người khác làm chướng ngại

Mời mọi người cùng nhau đem đạo vào đời, thảo luận chia sẻ học hỏi kinh nghiệm tu tập và áp dụng Phật pháp vào đời sống hằng ngày

Điều hành viên: Thanh Tịnh Lưu Ly, binh

laitutran247
Bài viết: 1113
Ngày: 16/08/07 05:59
Giới tính: Nữ
Đến từ: vô minh
Nghề nghiệp: Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)

bị người khác làm chướng ngại

Bài viết chưa xem gửi bởi laitutran247 »

Hỏi:

NGƯỜI VỢ THÌ RẨT TINH TẤN ĐI CHÙA VÀ LÀM
CÁC VIỆC TỪ THIỆN, CŨNG NHƯ TU TẬP, NHƯNG
NGƯỢC LẠI NGƯỜI CHỒNG MỘT MỰC PHẢN
ĐỐI, NGƯỜI CHỒNG NÓI RẰNG " DÀNH HẾT
THỜI GIAN TU HÀNH RỒI THỜI GIAN ĐÂU MÀ LO
VIỆC BUÔN BÁN VÀ LO CHO CON, KHÔNG LÀM TRÒN
BỔN PHẬN MỘT NGƯỜI VỢ VÀ NGƯỜI MẸ "


Trả lời:

Hong Ly,

Diệu Âm chỉ nhắm giải đáp việc hộ niệm, sao Hong Ly lại bắt cú Diệu Âm giải quyết chuyện khó khăn gia đình!



Sự đời rắc rối quá. Diệu Âm chỉ biết niệm Phật, chứ đâu rành chuyện thế gian! Bắt trả lời chuyện thế gian thì đành phải cố gắng trả lời, nhưng xác xuất % thành công không dám chắc chắn!

Tất cả đều có nhân quả. Người biết nhân quả thì đừng tạo nhân xấu nữa để tương lai khỏi chịu quả xấu. Người mà cứ tạo thêm nhân xấu mới thì tương lai tránh sao cho khỏi rước quả báo xấu ác khổ đau!

Người vợ bị chồng hành hà là do cái nghiệp mình làm trong nhiều đời kiếp trước, đến đời này quả báo hiện hành. Người chồng đánh đập vợ thì người chồng đang tạo nghiệp xấu, tương lai phải chịu người khác hành hạ lại là điều chắc chắn, chứ tránh sao khỏi quả báo.

Đời là khổ, biết khổ thì lo tu hành. Tu hành để tiêu giảm nghiệp chướng, nhưng nhiều lúc muốn vẹn mà cũng khó bề vẹn toàn. Vì được vẹn toàn thì đâu còn khổ nữa!?

Trong trường hợp Hong Ly nói, trong xã hội này nhiều lắm. Có nhiều khi chồng tu bị vợ chống đối, vợ tu bị chồng chống đối, cha mẹ tu bị con cái chống đối, v.v... Đây là chướng ngại gần gũi và dễ xảy ra cho người tu hành. Suy cho cùng, tất cả đều có nhân quả cả. Biết như vậy, khi chúng ta biết tu hành thì đừng nên tạo chướng duyên cho người khác để tương lai tránh người tới gây chướng ngại cho ta.

Cụ thể, Diệu Âm chỉ đề nghị một vài điều nên làm thử coi.

1)Vợ tu mà chồng chống đối thì người chồng chính là nguồn ngăn trở sự vãng sanh của mình. Khuyên xa nhau thì không nên, và không ai dám nói đến điều này. Như vậy khi sống chung trong nghịch cảnh này chính người trong cuộc phải cố gắng hòa giải để gỡ mối hoạ này, bằng cách:

- Đầu tiên, hãy coi đây là nghiệp mình phải trả, mạnh dạn trả để một đời này nghiệp mình nhẹ nhàng. Đừng coi người chồng là oan gia trái chủ của mình, vì nếu coi người chồng là oan gia trái chủ thì mãi mãi oan nghiệp không gỡ được. Hãy coi đây là bài pháp về nhân quả thì hay hơn.

- Bị nhân quả thì dùng nhân quả để cứu. Nhân quả ở đâu? Ở ngay trong tâm. Tâm oán hờn thì quả oán hờn, tâm ganh ghét thì quả ganh ghét... Tâm nghĩ sao nó thành ra vậy. Nếu biết rằng nghịch chống nhau sẽ trở ngại đường vãng sanh của ta. Vậy thì, phải cố gắng biến nghịch duyên thành thuận duyên, bằng cách hãy coi những sự chống đối thành lời khuyên nhắc cho ta phải lo niệm Phật cho nhiều. Chồng càng chống ta càng quyết tâm niệm Phật. Tìm mọi cách niệm Phật, niệm lớn bị la rầy thì âm thâm niệm, niệm cho thuần thục, niệm cho nhất tâm, để lúc cuối cuộc đời, lúc lâm chung ta có đủ sức định giữ vững câu Phật hiệu mà tự vãng sanh. Thực hiện điều này gọi là biến phiền não thành bồ-đề, biến cảnh khổ đau thành cực lạc đó.

- Luôn luôn cầu Phật Bồ tát gia trì, hồi hướng công đức cho chồng, hồi hướng cho an gia trái chủ. Nhờ công đức này sẽ cảm ứng và hoá giải oan khiên. Lòng thành có cảm ứng.

-Đã không coi chồng là oan gia, thì chính mình phải mau mau thay đổi cách sống, tập ăn nói vui vẻ, sinh hoạt trẻ trung, chìu chuộng... Phải nhớ, biết tu hành thi tâm hồn phải cởi mở, rộng rãi hơn người không biết tu mới đúng. Nhờ cách sống này dần dần làm cho người chồng phản tỉnh, ăn năng hối hận việc sai trái cuả mình.

-Cũng cần nhắc điều này, nhiều người khi biết đường tu hành thường đi tới chỗ quá cực đoan, cố chấp, không để ý đến ý kiến, cảm giác... của người bên cạnh. Hãy tự xét lấy mình có vướng phải lỗi lầm này không? Tại sao trước kia có cuộc sống vui vẻ, sau khi tu hành thì cuộc sống xảy ra nhiều sự xung đột? Cố gắng bình tĩnh tự phản tỉnh thử coi, nếu thực sự có lẽ liên quan đến vấn đề tánh tình, tâm lý, cách sinh hoạt của người vợ đã thay đổi quá nhiều, làm cho người bên cạnh chới với, xáo trộn...

Đây là vấn đề người vợ cần chú ý điều chỉnh. Ví dụ cụ thể hơn, nếu người vợ cứ lo chuyện tu mà quên chuyện đời, tỏ ra lãnh đạm, lạnh nhạt, quần áo xốc xếch, tỏ vẻ khinh thường người không tu... thì sự xào xáo trong nhà bắt nguồn từ người vợ thiếu cẩn thận ngay từ lúc đầu.

- Nên nhớ, chỉ có người biết tu chuyển hóa người không tu mới tốt, vì có hướng đi lên, thăng tiến. Đừng nên chờ mong người không tu chuyển hóa người biết tu, vì đây là hướng thối hóa, không tốt! Muốn chuyển hóa đòi hỏi phải biết tâm lý, như: nhẹ nhàng, vui vẻ, tế nhị, có lòng từ bi và kiên nhẫn một chút mới được. Cho nên, người biết tu cần phải cố găng, chịu khó hơn nữa mới được.

(Cũng nhắc điều này, chúng ta không thể khuyên gì được với người không tu. Chỉ cầu mong cho họ có ngày hiểu chút đạo lý nhân quả mà thay đổi. Nếu còn chính họ không thay đổi thì chịu thua. Diệu Âm không khuyên họ được. Ở đây chúng ta chỉ khuyên người biết tu mà thôi).

- Phật dạy, xây dựng đạo hạnh đừng cầu không ma chướng, vì không ma chướng thì chí nguyện không bền. Vậy hãy coi đây là điều thử thách cho mình bền chí. Phật dạy rằng, lấy ma quân làm bạn là ý này.

- Phật dạy, với người đừng cầu thuận ý, vì thuận ý thì tánh kiêu căng phát triển. Tánh kiêu căng phát triển thì chắc chắn tu hành không thành tựu. Cho nên, Phật dạy hãy lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ, có vậy mới ngăn ngưà tánh kiêu ngạo.

-Phật dạy, ở đời đừng cầu không hoạn nạn, không hoạn nạn thì tâm kiêu xa. Vậy hãy lấy chướng nạn từ trong gia đình làm điều giải thoát.

Vậy giải thoát hay không ở ngay tâm mình. Cùng một hoàn cảnh nếu tâm biết tu thì giải thoát, không biết tu thì mắc kẹt. Biết giải thoát thì coi người chồng chống đối như Bồ tát dạy mình thành đạo giải thoát. Không biết tu, thì cũng chính người chồng đó sẽ trở thành oan gia, luôn luôn àm khổ mình, sẽ kéo mình xuống địa ngục.

Hỏi 2:
ĐÂY LÀ NGHIỆP CHƯỚNG
CỦA NGƯỜI VỢ PHẢI TRẢ, THÌ NGƯỜI VỢ
ĐƯỢC SANH TRONG ĐỜI NÀY PHẢI GẶP NGƯỜI
CHỒNG NHƯ VẬY, TẤT CẢ LÀ DO NHÂN QUẢ
SẮP XẾP, THÌ NGƯỜI CHỒNG CHỈ LÀ NHÂN
VẬT ĐƯỢC SẮP XẾP ĐỂ TẠO NÊN CHƯỚNG
NGẠI NÀY THÔI, LÀ MỘT CÁI QUẢ MÀ NGƯỜI
VỢ PHẢI CHỊU TRONG ĐỜI NÀY, NẾU KHÔNG CÓ
NGƯỜI CHỒNG NHƯ VẬY THÌ NGƯỜI VỢ ĐÂU
CÓ TRẢ ĐƯỢC QUẢ ĐÂU.

Trả lời:

Không phải vậy đâu! Nghĩa là, người vợ sanh ra không phải là để phải gặp người chồng. Người chồng cũng không phải là nhân vật được sắp xếp để gặp người vợ. Không ai sắp xếp cho họ cả.


Gặp nhau để trả oan nghiệp là do cái duyên hay gọi là có cơ hội gặp nhau mới sanh sự oan traí đó. Cái cơ hội này do chính con người tạo nên. Nếu biết cắt cái duyên thì đâu có cơ hội gặp nhau?

Làm sao cắt? Người tu hành mà không thoát được sanh tử luân hồi thì không trước thì sau cũng đối đầu với oan gia trái chủ. Ví dụ, người vợ trong đời trước biết niệm Phật, tha thiết cầu vãng sanh Tây phương thì đã vãng sanh về Tây phương rồi, thành Bồ tát rồi, thì làm sao trong đời này phải đối đầu với ân oán tiền khiên nữa?

Cho nên, người vợ sanh ra trong đời này không phải gặp người chồng như là do nhân quả sắp xếp đâu. Mà đây là do cái duyên mình tạo ra nó phù hợp cái nhân đã gây mà kết lại thành quả khổ. Còn rất nhiều cái nhân khác chưa gặp cơ hội nên nó trốn ở chỗ nào đó, chứ không phải chỉ có bấy nhiêu này thôi đâu.

Biết vậy thì phải cố gắng ăn ở hiền lành để hợp với nhân lành mà được quả lành.

Phải ăn ở hiền lành, phải lánh xa tham sân si, phải bỏ việc ác thì nhân ác cũng khó tạo thành quả ác. Ví dụ, đối với 1 người chồng cộc cằn, nhưng có người vợ hoá giải được, có người hóa giải không được. Nếu quyết sống với nhau thì tự mình phải cố gắng vui vẻ, tâm lý để chuyển. Nếu không cố gắng thì tiến tới chỗ đổ vỡ. Đây là một vấn đề khác.

Hỏi 3:
NHƯ VẬY NGƯỜI CHỒNG CÓ TỘI HAY KHÔNG ?

Trả lời:
Có. Chắc chắn có! Đòi nghiệp cũ thì tạo nghiệp mới. Không đòi nghiệp cũ thì nhân quả cũ coi như hết. Chính vì vậy mà Phật dạy chúng ta không được trả thù, hanh ghét, đố kỵ... Phật dạy chúng ta phải đoạn ác tu thiện để chuyển nghiệp, tiêu nghiệp, xoá nghiệp...

Nếu xoá nghiệp không nổi thì nghe lời Phật dạy, niệm Phật cầu vãng sanh. Vãng sanh là mang cái nghiệp về Tây Phương nhờ Adiđà Phật gia trì cho chúng ta thành tựu đạo quả, có thần thông đạo lực, biến hoá 10 phương cứu độ chúng sanh để trả chuyện nhân quả.

Diệu Âm.
(11/11/08)


Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!

http://www.niemphat.net/
Hình đại diện của người dùng
Thánh_Tri
Điều Hành Viên
Bài viết: 3851
Ngày: 21/12/07 21:02

Re: bị người khác làm chướng ngại

Bài viết chưa xem gửi bởi Thánh_Tri »

A Di Đà Phật.

Nếu suy sét cho rỏ thì phải nên hỏi: "Ai chướng ngại ta?"

Nam Mô A Di Đà Phật.


"Tri Kiến Lập Tri Tức Vô Minh Bổn
Tri Kiến Vô Kiến Tư Tức Niết Bàn"

- Kinh Thủ Lăng Nghiêm
thichtambinh1985
Bài viết: 295
Ngày: 12/07/07 01:29
Giới tính: Nam
Đến từ: vnn
Nghề nghiệp: Khi niệm hồng danh Ðức Quán Thế Âm, chẳng những miệng niệm phải rõ ràng mà tâm mình cần phải nhớ giữ cho sáng tỏ. Phải dùng tất cả sáu căn : mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý - mà niệm. Ðem toàn thân toàn ý chuyên chú mà niệm Ðức Quán Thế Âm. Ðó gọi là thâu nhiếp sáu căn, chuyên tâm thâm nhập.

Re: bị người khác làm chướng ngại

Bài viết chưa xem gửi bởi thichtambinh1985 »

ý của bạn có phải là chính mình chướng ngại mình không ? mong giải thích cho mình hỉu với nhé kinhle


Nếu tâm bạn còn tham muốn, ham thích, vương vấn chuyện gì, thì khi lâm chung việc đó sẽ hiện ra. Bấy giờ, nếu bạn thấy cảnh đó rồi nảy lòng yêu thích, sanh tâm truy đuổi nó, thì kết quả là bạn sẽ lọt thẳng vào vòng luân hồi! http://www.dharmasite.net/
Tâm Thiện
Bài viết: 24
Ngày: 17/07/09 07:49
Giới tính: Nam
Đến từ: Hanoi

Re: bị người khác làm chướng ngại

Bài viết chưa xem gửi bởi Tâm Thiện »

Kính chào các huynh đệ ĐH!
Theo Tâm Thiện có góp chút ý nhỏ thế này, nếu có gì mong huynh đệ hoan hỷ ạ.
Như chúng ta đã biết thì quy luật NHÂN QUẢ chi phối toàn bộ hoạt động trên các hành tinh trong đó có trái đất của chúng ta. Rõ thấy nhất là NHÂN QUẢ THẢO MỘC, trồng cây gì thì gặt quả nấy. Đối với sinh vật và con người thì thời gian kéo dài, khó thấy hơn.
Vậy thì khi chúng ta bị chướng ngại, cũng do bởi ta đã gây NHÂN chướng ngại, nên bây giờ mới phải chịu QUẢ chướng ngại. Khi ta hiểu điều này thì tâm ta không còn vướng vào các chướng ngại đó nữa mà lập 3 đức NHẪN NHỤC, TÙY THUẬN, BẰNG LÒNG để hóa giải. NHẪN NHỤC khi bị la hét, chửi mắng để hóa giải tâm hờn giận, TÙY THUẬN để mọi việc được êm thấm không còn bị chống trái, BẰNG LÒNG để bản thân tâm ta thoải mái, không bị ức chế trước các việc xảy ra, tất cả đều do NHÂN QUẢ.
Lúc này, chúng ta cần tu trong cảnh động, luôn tìm cách xả tâm để không bị ức chế. Chúng ta vừa tu, vừa hoàn thành nghĩa vụ trong gia đình, trả cho xong món nợ nhân quả thì lúc đó chúng ta sẽ được ngừơi trong gia đình khuyến khích tu. Nếu không thì chúng ta không có cách gì tu để đạt được kết quả, vì gia đình là một chùm nhân quả, để vợ, chồng, con oán hận thì con đường tu chỉ "gãy gánh giữa đường" mà thôi. Lúc này chúng ta có cầu người nọ người kia, hay cầu Bồ Tát thì cũng không được, vì quy luật NHÂN QUẢ không tha một ai, đều phải trả hết, và ai nợ thì tự bản thân người đó phải trả, không ai trả thay được.
Như trong những lời gốc Phật dậy " Các con hãy tự thắp đuốc lên mà đi, ta chỉ là người dẫn đường".
Tâm Thiện có nghe, và gặp một cô nhờ giữ gìn GIỚI LUẬT, ăn ngày một bữa, không uống thuốc, nguyện chết đi mà vượt qua được bệnh ung thư xương nằm liệt giường 11 tháng, và tu tập rất được gia đình ủng hộ vì đã không làm khổ mình, khổ người. Hiện giờ cô đã giải thoát được sinh, lão, và bệnh. Ngày chỉ cần ăn một bữa vẫn mạnh khỏe, ngủ ngày khoảng 5-6 tiếng, tuổi gần 70 vẫn minh mẫn, khỏe mạnh, đuổi được các bệnh tật trên thân. Hàng tháng dành một số ngày tu tập theo 4 thời khóa như PHẬT đã sống, đã dậy cách hành trì. kinhle kinhle kinhle


" Sống không làm Khổ mình,
... Khổ người,
Khổ tất cả chúng sinh"
Trả lời

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.9 khách