Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Góp ý kiến, đề nghị để phát triển Phật giáo và hoàn thiện trang nhà. Không tìm thấy bài viết kinh sách bạn cần? Hãy gửi yêu cầu ở đây. Các thành viên sẽ cố gắng tìm giúp bạn.

Điều hành viên: sen tim

koa
Bài viết: 49
Ngày: 04/08/09 21:51
Giới tính: Nam
Đến từ: hanoicity

Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi koa »

Chắc ai cũng biết giáo lý nhà Phật quan niệm tất cả đều là mộng huyễn , không thật .
Nhưng lại chẳng ai thấy sự vô lý trong quan niệm này . Vì tín đồ vốn chẳng tu bằng khối óc mà đã tu bằng con tim , nên nghe sao biết vậy , tuyệt đối ngoan đạo .

Tôi cho rằng mâu thuẫn ,Vì ngay từ trong lần thuyết Pháp đầu tiên của Đức Phật thì ngài có thuyết về tất cả đều vô thường , thông qua việc ngài nói 5 yếu tố cấu thành con người là vô thường .

Nhưng mãi về sau người ta cho rằng là không thật . Vậy điểm mâu thuẫn đầu tiên là đã vô thường thì sao không thật . Vì đã gọi là vạn vật vô thường thì phải có vạn vật để vô thường chứ đã là "kô thật" thì chẳng có vạn vật đâu mà vô thường .
Đây là sự mâu thuẫn thứ nhất .

Thứ hai là người ta cho rằng vì tất cà là mộng huyễn nên không bám chấp vào nó . Tới đây tôi thấy lý Vô Thường và cái lý Không thật có này như 2 người thuyết ra chứ chẳng phải một người nữa rồi .

Vì : Ai cũng biết xem fim là xem điều không thật , những ảo giác trong giấc mơ là không thật . Nhưng xin thưa có những cuốn fim mà làm người ta đến chết vẫn tiếc nuối và có những giấc mơ khi tỉnh dậy chỉ muốn nằm xuống và mơ tiếp thôi .
Vậy thì dù biết là không thật người ta vẫn bám chấp đó thôi , . Những con mọt sách chỉ biết chăm bảm vào mớ kinh điểm mà chẳng biết bất kì điều gì khác , khi nói là không thật là kô bám chấp thì răm rắp tin theo mà có bao giờ chụi xem xét bằng cái đầu đâu, chỉ bảo thủ ôm khư khư lấy cái niềm tim lỗi thời . Do vậy tôi mới nói là tu bằng con tim .

Nhưng có một điều tai hại , rất tai hại mà hầu như Tín Đồ nào tu lâu năm cũng đều mắc phải . Vì họ tu đến mức nào đó họ cho tất cả đều không thật , mà sự thật họ đâu có hết bám chấp . Không những không hết còn bám chấp nhiều hơn , vì không thật thì tội cũng không thật , khổ cũng không thật . Mà mắc cười nhất cái cảm giác " tự cao tự đại lại làm họ cảm thấy vui thú" , mà họ cũng cho là không thật luôn , ví như người mù đi vào đống lửa tự thiêu mình mà chẳng biết gì vậy . Vậy ra cái thuyết "không thật" này lại là cái cớ để người ta vin vào đi lý sự khi làm sai trái mà thôi .

Vậy thì rõ ràng quan niệm này lợi chẳng thấy đâu mà thấy toàn hại . Tu ít hại ít , tu nhiều hại nhiều mà thôi .

Xin hỏi trong giáo lý của các vị có quan niệm nào dạy thế này "chổ này nếu làm vậy là sai , đưa đến khổ sở , rủi ro . Do vậy nên tránh , mà muốn tránh phải làm thế này , thế này và thế này" không ?

Tôi dám chắc là không . Vì sao ? Vì đây là quan niệm hiện đại , con người ta đã biết muốn đi đúng hương là phải nhìn ra sự thật và biết tại sao nó sai trái . Chứ chẳng phải bịt mắt rồi vọng tưởng như cách tu các bác đâu . Và lại chẳng bao giờ sự dụng phương tiện "lừa gạt , dối manh" .

Lời khuyên chân thành : Các bác nên biết mở rộng tầm nhìn , thu nhận những cái mới , cái phát triễn . Mà bỏ đi những cái "phương tiện lỗi lời , chẳng dùng được".

Em chẳng khuyên các bác theo Sư Phụ hay ai . Mà em khuyên các bác cứ tin vào Khoa học .
Cái gì mà khoa học chưa xác nhận thì quyết không tin vào , và xem đó là thứ không dùng được .
Cái nào khoa học và con người xác nhận rồi thì phải thực hành và làm theo .
Vậy mới là phát triễn các bác ạ .

Chúc các bác sớm bỏ đống sách cũ lỗi lời . Mà tiếp thu cái mới , cái phát triễn nhá.

.,.,


Hình đại diện của người dùng
kimcang
Bài viết: 1888
Ngày: 19/12/07 16:28

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi kimcang »

Cái gì mà khoa học chưa xác nhận thì quyết không tin vào , và xem đó là thứ không dùng được .
Thât Là Một Sự Lầm Lẫn Vô Cùng
Thuyết BIG BANG (Đại Bùng Nổ) Không Có Nhà Bác Học Nào Thấy Tận Mắt Và Có Thể Kiểm Chứng Trong Phòng Thí Nghiệm Thuyết BIG BANG (Đại Bùng Nổ) Mà Sau Cũng Chấp Nhận?
Nhưng Cũng Có Một Số Nhà Bác Học Phản Đối Thuyết BIG BANG (Đại Bùng Nổ) Như Vậy Không Biết Là Trong Các Nhà Bác Học Thì Ai Thật Là Nhà Bác Học?
Không Biết Bạn Koa Có Chấp Nhận Thuyết BIG BANG (Đại Bùng Nổ) Hay Không?
Cái nào khoa học và con người xác nhận rồi thì phải thực hành và làm theo .
Vậy mới là phát triễn các bác ạ .
Vậy Khoa Học Nói Trong Vũ Trụ Có Vật Chất Đen (Dark Matter) Thì Nhà Bác Học Nào Đã Thấy Tận Mắt Và Kiểm Chứng Được Trong Phòng Thí Nghiệm.

Không Thể Thấy, Không Thể Chứng Nhận Mà Vẫn Nói Là Có Như Vậy Các Nhà Bác Học Là Mê Tín Rồi.
Khoa Học Chẳng Phải Là Một Sự Tuyệt Đối Nên Thay Đổi Luôn Luôn
Khoa Học Lúc Trước Nói Rằng Neutrinos, Photons Không Có Trọng Lượng Bây Giờ Thì Lại Nói Khác.
Như Vậy Khoa Học Lúc Trước Là Sai.
Khoa Học Lúc Trước Nói Chỉ Có Một Vũ Trụ Là Một Bây Giờ Thì Có Thuyết Đa Vũ Trụ(Multiple Universes).
Sửa lần cuối bởi kimcang vào ngày 18/08/09 18:19 với 1 lần sửa.



Om Ah Hum.
Om Vajra Sattva Hum.
Om Mani Padme Hum.
Om Ah Ra Pa Tsa Na Dhi.
Om Mani Vajra Hum, Om Mani Dhari Hum Phat.
Hình đại diện của người dùng
dct87
Bài viết: 702
Ngày: 16/03/08 01:42
Giới tính: Nam

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi dct87 »

tên Koa này cứng đầu thiệt....

Tất cả những gì Koa nói có 2 điểm...nổi bật

1. không hiểu giáo lý nhà Phật, phát ngôn bừa bãi.
2. Tự mâu thuẫn nhiều cái... (vì không hiểu nên mâu thuẫn)

Chắc ai cũng biết giáo lý nhà Phật quan niệm tất cả đều là mộng huyễn , không thật .
Nhưng lại chẳng ai thấy sự vô lý trong quan niệm này .
Xưa nay chẳng ai thấy điểm vô lý này hết... Chỉ có mình Koa thấy thôi...
Để xem... Đạo Trí Tuệ này có dạy quan niệm.....mà Koa cho là vô lý không...
Tôi cho rằng mâu thuẫn ,Vì ngay từ trong lần thuyết Pháp đầu tiên của Đức Phật thì ngài có thuyết về tất cả đều vô thường , thông qua việc ngài nói 5 yếu tố cấu thành con người là vô thường .

Nhưng mãi về sau người ta cho rằng là không thật........
Người ta là ai ...
Chỉ có mình Koa dương dương tự đắc cho là ....không thật....chứ chưa hề ai phản bác 1 câu...mà lại dám buông lời nói "người ta"...
hahaha
Vậy điểm mâu thuẫn đầu tiên là đã vô thường thì sao không thật . Vì đã gọi là vạn vật vô thường thì phải có vạn vật để vô thường chứ đã là "không thật" thì chẳng có vạn vật đâu mà vô thường .
Đây là sự mâu thuẫn thứ nhất .
Bắt đầu đây...


Vô Thường, có thể tạm hiểu là không thật....
Vô Thường là nói vạn pháp biến đổi.
Còn không thật là nói vạn Pháp không có thực thể.

Người hiểu được lý Vô Thường thì là bước một... Hiểu được Không Thật là bước hai.

Để ví dụ

Vô Thường: Cơ thể con người ... sanh + lão + bệnh + tử <----- cái này dễ hiểu
Không Thật: Con người thực sự là do Tứ Đại hòa hiệp thành ...chẳng phải con người tự có thực thể riêng của nó.

Cho nên Vô Thường có thể nói là Không Thật, nhưng nó không đồng nghĩa ở phương diện mặt khác.

Vô thường là nói về cái thời gian biến đổi của vật.
Không Thật là nói bản chất của vật.

Vì vật Không Thật ....cho nên mới bị Vô Thường

Tới đây hiểu chưa...???

Cho nên Koa lồng Vô Thường vào Không Thật là...hoàn toàn sai .....bét.

(Làm sao có thể đánh đổ giáo lý Phật Đà được ...hi hi )

Thứ hai là người ta cho rằng vì tất cà là mộng huyễn nên không bám chấp vào nó . Tới đây tôi thấy lý Vô Thường và cái lý Không thật có này như 2 người thuyết ra chứ chẳng phải một người nữa rồi .
Vấn đề thứ 2 này thì không cần nói nữa....
Vấn đề 1 đã nói xong thì ....nó cũng đã phá nát cái vấn đề thứ 2 rồi...

(2 mắc xích buộc nhau.... mở được 1 đầu thì tự dưng 2 cái mở...)

khi nói là không thật là không bám chấp thì răm rắp tin theo mà có bao giờ chụi xem xét bằng cái đầu đâu, chỉ bảo thủ ôm khư khư lấy cái niềm tim lỗi thời . Do vậy tôi mới nói là tu bằng con tim .
dct đã phân tích về Vô Thường và Không Thật rồi....
Vậy Koa ...xem dct có tu bằng con tim không ? hay là dùng lý luận để thuyết phục ???
vì không thật thì tội cũng không thật , khổ cũng không thật .
Không thật .... ở đây phải hiểu là không thật có...
Cái này Koa hiểu bậy là chết ...chết chùm luôn á...

Tội và phước có không ???
Xin thưa ...dạ CÓ, chứ không phải không

Nhưng là Không Thật Có...
Vì như đã nói ở trên....
Cái gì Không Thật Có thì nó Vô Thường ....

Tội thì vẫn có .... vẫn có tam đồ, Địa Ngục, Ngã Quỉ, Súc Sanh....
Nếu 3 đường dữ đó mà ....Thật Có thì vĩnh viễn chúng sanh ở trong 3 đường không bao giờ thoát ra (Vì nó là Thường rồi)
Vì 3 đường 6 nẻo không thật có cho nên mới có thể tu hành thoát ra và tu hành để chuyển phàm thành Thánh.

Tới đây thì đã hiểu Tội Phước có thật hay không có thật chưa ???

Mà mắc cười nhất cái cảm giác " tự cao tự đại lại làm họ cảm thấy vui thú" , mà họ cũng cho là không thật luôn
Tuồng như cảm giác đó thể nào ??? sao gọi là cảm giác tự cao tự đại ??? cảm giác đó nó vui vui thiệt à???
Như chính Koa đã nói ở trên ...
...ngài nói 5 yếu tố cấu thành con người là vô thường .
5 yếu tố = Sắc Thọ Tưởng Hành Thức

Thọ = cảm giác

Rõ ràng Koa công nhận là Phật nói 5 ấm trên là Vô Thường... Mà vô thường thì nó là Không Thật Có.
Đã là không thật có thì đúng như những Phật giảng rồi .... Koa còn ở đó tự mình mẫu thuẫn nữa sao ???
Vậy ra cái thuyết "không thật" này lại là cái cớ để người ta vin vào đi lý sự khi làm sai trái mà thôi .
Ôi !!! Chỉ Koa tự mình mẫu thuẫn với mình thôi...
dct đã dùng lý lẽ phân tích như vậy Koa có điều gì không "vừa lòng" không ???
Xin mời đặt nghi vấn...về bài trên.
Xin hỏi trong giáo lý của các vị có quan niệm nào dạy thế này "chổ này nếu làm vậy là sai , đưa đến khổ sở , rủi ro . Do vậy nên tránh , mà muốn tránh phải làm thế này , thế này và thế này" không ?

Tôi dám chắc là không . Vì sao ? Vì đây là quan niệm hiện đại , con người ta đã biết muốn đi đúng hương là phải nhìn ra sự thật và biết tại sao nó sai trái . Chứ chẳng phải bịt mắt rồi vọng tưởng như cách tu các bác đâu . Và lại chẳng bao giờ sự dụng phương tiện "lừa gạt , dối manh" .
Wow
Mạnh miệng dữ ta ...

dct giới thiệu vài cuốn kinh đọc cho biết nè...
Đọc để.........thấy mình sai...!

1. Kinh Nhân Quả
2. Kinh Địa Tạng
3. Kinh Thập Thiện

2 loại kinh trên (trừ kinh Địa Tạng ra) .... thì đó là những Phật học Phổ Thông ...thông thường thôi
Dạy cho ...con người không có ý chí cầu đạo giải thoát....

Còn dạy về lý vô thường... lý không thật có ...thì dành cho những người có trí thức có ý muốn xuất ly tam giới ...

(Chắc có lẽ lý vô thường và Không thật có cao quá nên Koa sanh lòng nghi và phỉ báng)
Thôi thì đọc mấy kinh Quan Niệm Hiện Đại đi...
Lời khuyên chân thành : Các bác nên biết mở rộng tầm nhìn , thu nhận những cái mới , cái phát triễn . Mà bỏ đi những cái "phương tiện lỗi lời , chẳng dùng được".
Sao biết dùng không được nè ??? hi hi
phương tiện lỗi lời là gì dct không hiểu ??? Nhưng dùng được hay không thì ...đương sự biết...
Uống nước nóng lạnh tự biết ...sao có thể giải thích được đây ???
Cái gì mà khoa học chưa xác nhận thì quyết không tin vào , và xem đó là thứ không dùng được .
Chà ....!!!
Khoa học chưa xác nhận thì quyết không tin ???
Vậy thì có người ngồi thiền mấy tháng trời không hề nhúc nhít, không hề ăn uống ??? thậm chí ngừng thở cũng có ...
Vậy khoa học giải thích sao đây ???

Khoa học bó tay, không giải thích được
Đạo Phật giải thích được!

Những người không biết Phật pháp chết thiêu ra thành...tro
Người chân tu hành trong Phật môn thiêu ra có Xá Lợi (những viên ngọc rất đẹp)

KHoa học giải thích sao đây ???
Khoa học bó tay
Đạo Phật giải thích được...

KHoa học không phải là tất cả...
Khoa Học cũng là do con người, con người thì luôn dùng TÂM Ý THỨC....( Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức)
Mà tâm ý thức như đã nói ở trên là Vô Thường, Thì những gì họ khám phá ra cũng ...Không Thật Có ...

Đúng không nà ?????!!!!!!!!!!

Đạo Phật thì không dùng tâm ý thức.... mà dùng Trí Tuệ để chứng minh, để giải thích, để phá tan những Tà Kiến Điên Đảo Vọng Tưởng của TẤT CẢ CHÚNG SANH (gồm luôn mấy nhà KHoa Học). Và Phật là người đầu tiên dùng Trí Tuệ để phá những Tà Kiến vô minh ấy ...

Nói tới đây hiểu chưa nà
??????????
Chúc các bác sớm bỏ đống sách cũ lỗi lời . Mà tiếp thu cái mới , cái phát triễn nhá.
Đạo Phật không phải là lỗi thời đâu...
Đạo Phật là đạo của Trí Huệ....Đã là trí huệ thì biết thế nào là đúng là sai, là giả là thật, là chánh là tà...thì làm gì có chuyện bị lỗi thời, bị xã hội bỏ sau lưng được chứ...

Càng học Phật thì con người càng tân tiến,
tân tiến về cách xử sự với người là về nếp đạo đức.
tân tiến về mặt nhận thức với cuộc sống
tân tiến về cuộc sống tâm linh
tân tiến về trí huệ trên đà phát triển ...

Khoa học thực sự mà nói ...còn cách xa với Đạo Phật nhiều...

Nếu Koa có tâm học hỏi Phật pháp
...
Tất cả mọi người cùng nhau giúp đỡ chia sẽ..
Còn và phá ...là not welcome...
không những vậy còn ....lôi ra pháp trường ..."trảm" nữa á ...

hihi :D

A Di Đà Phật.


Hình ảnh
tỉnh thức
Bài viết: 39
Ngày: 27/09/08 23:45
Giới tính: Nam
Đến từ: Cantho

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi tỉnh thức »

Những điều đon giản như thế mà KOA không hiểu nỗi thì hoặc là trí cạn, hoặc là đã vướng sâu vào tà kiến. Các bác đã giải thích quá rỏ ràng rồi. Hy vọng bạn KOA sẽ thấy lại được chính tâm niệm của mình.


Before and after there exist nothing
Why attachments?
Hình đại diện của người dùng
Thánh_Tri
Điều Hành Viên
Bài viết: 3851
Ngày: 21/12/07 21:02

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi Thánh_Tri »

KOA: "Xin hỏi trong giáo lý của các vị có quan niệm nào dạy thế này "chổ này nếu làm vậy là sai , đưa đến khổ sở , rủi ro . Do vậy nên tránh , mà muốn tránh phải làm thế này , thế này và thế này" không ?

Tôi dám chắc là không . Vì sao ? Vì đây là quan niệm hiện đại , con người ta đã biết muốn đi đúng hương là phải nhìn ra sự thật và biết tại sao nó sai trái . Chứ chẳng phải bịt mắt rồi vọng tưởng như cách tu các bác đâu . Và lại chẳng bao giờ sự dụng phương tiện "lừa gạt , dối manh" .
Namo Buddhaya!

Chắc KOA chưa từng nghiên cứu kinh Phật nên không biết đó thôi rồi đoán mò cho là không có. Chứ kỳ thực cái đó có gì đâu mà là "quan niệm hiện đại" cách đây gần 3000 năm đức Phật đã dạy cho chúng ta rồi.

Chuyển Pháp Luân lần đầu tiên tại vườn Lọc Uyển ngài noi Tứ Thánh Đế: Khổ Tập Diệt Đạo. Ngài chỉ cho chúng ta thấy đâu là khổ, nguyên nhân của cái khổ và con đường diệt khổ tức thánh đạo đưa đến hạnh phúc an vui. Không nghe Kinh Pháp Cú dạy sao?

Chớ làm các điều ác
Vân làm các việc lành
Giữ tâm ý trong sạch
Ấy lời dạy chư Phật

Phật đã hiểu thấu làm ác tức lảnh quả khổ nên khuyên chúng ta tránh xa đừng làm. Các việc lành nên làm vì mang lại những quả vui. Tâm ý mình thường trong sạch thì không gì là không vui an lạc cả.

Phật chỉ rỏ cho chúng ta rồi chứ mà ta không làm theo có nhiều nguyên nhân:

1. chưa từng học phật pháp nên không biết
2. học rồi biết rồi mà không hành
3. nghiệp bao đời và các chướng duyên làm ngăn ngại
4. ý chí không mảnh liệt thiết tha cầu đạo giải thoát an vui, mà chỉ tìm cái vui giả tam vô thường, tức lấy khổ làm vui nhứt thời để xoa diệu, mà không chịu nhìn coi cái khổ ở đâu, nguyên nhân sao lại khổ để mà giải quyết.

Còn nhiều lắm nhưng trên là tạm nói cái chính mà thôi. Mong suy sét cho kỹ.

Nam mô a mi ta phật


"Tri Kiến Lập Tri Tức Vô Minh Bổn
Tri Kiến Vô Kiến Tư Tức Niết Bàn"

- Kinh Thủ Lăng Nghiêm
Hieule
Điều Hành Viên
Bài viết: 767
Ngày: 21/02/09 20:06
Giới tính: Nam
Đến từ: California

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi Hieule »

Kính quý đao. hữu tangbong

Đao. hữu KOA nói cứ tin vào "khoa hoc.". Vây. xin đ/h KOA giãi thích dùm đinh. nghĩa từ khoa hoc. Nếu đ/h giãi thích đúng lúc đó mới nên bàn xa hơn nữa. Đinh. nghĩa cũa từ "khoa hoc." mà đ/h còn chưa hiễu đúng nghĩa thì xin đừng nên nói càn.

Đh KOA nói bõ cũ đoc. mới. Tác giã Carnegie viết mấy quyến sách chĩ có thễ đúng vào thời Great Depression cách đây gần 80 năm có thễ nói Đh còn chưa ra đời. Nếu Đh khuyên người ta đoc. Đắc Nhân Tâm cũa Carnegie vì tư tưỡng nó mới thì cuốn Đắc Nhân Tâm này mới là mới với ai.

As they say in English "One man's trash is another man's treasure." or "One man's food is another man's poison".

Tư tưỡng cũa Đắc Nhân Tâm mới với Đh thì có thễ đúng. Nhưng không có nghĩa vì đối với Đh nó mới nên ai cũng phãi công nhân. nó mới cã. Thêm nữa, Đắc Nhân Tâm là sách phương tiên. cho giới salesmen; nó chĩ đúng là sư. thât. tương đối chứ không phãi sư. thât. tuyêt. đối.

Đem apple mà so sánh với orange thì ......figure.

Nam mô A Di Đà Phât.
Nam mô Bỗn Sư Thích Ca Mâu Ni Phât.


Sabbe sankhara anicca
Sabbe sankhara dukkha
Sabbe dhamma anatta.
Hieule
Điều Hành Viên
Bài viết: 767
Ngày: 21/02/09 20:06
Giới tính: Nam
Đến từ: California

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi Hieule »

Kính quý Đ/h tangbong

Tuc. ngữ Viêt. Nam: Đi với But. thì măc. áo cà sa; đi với ma thì măc. áo giấy.

Ai thích măc. áo giấy thì cứ viêc.; ai thích tìm về cái bãn tánh thanh tinh. vốn có cũa mình thì phãi chiu. khó hoc. Phât. thôi. :D =)) :))

Nam mô Bỗn Sư Thích Ca Mâu Ni Phât. kinhle kinhle kinhle
Nam mô A Di Đà Phât. kinhle kinhle kinhle


Sabbe sankhara anicca
Sabbe sankhara dukkha
Sabbe dhamma anatta.
quang_tam3
Điều Hành Viên
Bài viết: 684
Ngày: 03/10/08 05:48
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: HCM
Đã cảm ơn: 21 time
Được cảm ơn: 1 time

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi quang_tam3 »

bạn KOa này , nếu bạn không thích theo đạo Phật thì chúng tôi cũng không mời bạn tham gia diễn đàn. Hãy tìm những trang bàn về khoa học mà bạn thích, như vậy sẽ có lợi ích.
Việc bàn cãi chẳng đem lại kết quả nào ... cafene


_()_
ChiLan
Bài viết: 140
Ngày: 18/09/08 07:38
Giới tính: Nữ
Đến từ: AmPhu

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi ChiLan »

Quả thật, Lựu lê khó kiếm, cóc ổi thiếu gì ?


nhocvuive
Bài viết: 52
Ngày: 03/08/09 01:01
Giới tính: Nam
Đến từ: Tp HCM
Nghề nghiệp: Sinh Viên

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi nhocvuive »

Xin cáo lỗi cùng chư vị ĐH ! nhocvuive tôi đã nói là lần cuối lên diễn đàn rồi nhưng...tôi thấy...! ./..,., ./..,., ./..,., ./..,., .Tôi rất là muốn giúp cho các ĐH và chính bản thân tôi nên do đây tôi xin được phép tiếp tục tham gia diễn đàn ạ ! Mong chư vị từ bi tha lỗi cho tôi vì đã làm trái ngược lời nói của mình... :D :D :D


Chư vị à ! Tôi nói TẤT CẢ CHƯ ĐH ở đây ! Các vị thật sự không nhận ra koa là ai sao ?
koa nói có 1 câu, chư vị lại giảng cho koa cả chục câu...Vâng chư vị biện tài giỏi thật đấy ! và vì thế chư vị...chỉ được mãi mãi là BẠN .

koa nói rất hay ! Xin tán thán =D> =D> =D>

koa à ! Tặng koa 1 tangbong kèm câu:

CHỚ SỢ TU, CHỈ SỢ KHÔNG GIÁC NGỘ
CHỚ SỢ NGHI, CHỈ SỢ KHÔNG GIẢI ĐƯỢC NGHI CHẤP

koa nói chuyện rất HAY ! tôi xin đính chính: thật sự rất hay...koa này nếu có ai đến được nơi BỔN TÂM mình...tôi nghĩ cậu là người đầu tiên. Vì sao ? vì koa chính là người đang góp phần xây dựng Chánh Pháp ( Lời tôi nói đây chư ĐH nên suy xét kỹ chớ cho là tà đạo).


Trong lời chư ĐH trên lời giải thích của ĐH dct87 là tếu 1, hay 1, và cũng là...sai 1. Vì sao ? vì nói nhiều sai nhiều do tu chưa thật chứng ấy chớ nên nói quá sâu vào lý vậy đó là điều đương nhiên nên biết. Các chư ĐH, tôi cũng là 1 kẻ ít học nhưng lời tôi nói ra đây ít nhiều đã được thực chứng (không phải tôi ), những lời tôi đã nói ấy chính không phải của tôi, đây là lời quyết xác định nên nghe. Nhưng tôi chỉ ngại 1 điều khi dẫn lời nói ấy ra tôi chưa biết phương tiện, chưa biết dụng nhiều hay ít, đúng chỗ hay không. Kính mong BẬC TRÍ xem hiểu ấy thì tha lỗi cho tôi.
kinhle kinhle kinhle kinhle

ĐÂY LÀ VẤN ĐỀ DIỄN ĐÀN HAY GẶP PHẢI 1 LÀ CÁC VỊ ĐIỀU HÀNH VIÊN, NAY TÔI DẪN THẬT RA ĐÂY 1 LỜI QUYẾT KHÔNG SAI CHẠY XIN LƯU TÂM MÀ THỌ LÃNH (Lời này không phải của tôi) CHỚ KHÔNG PHẢI ĐỂ MÀ BÀN LUẬN:


Tinh Thần BẤT KHẢ TƯ NGHỊ, khó nghĩ bàn đặng. Tinh Thần là CHỦ THỂ NĂNG LỰC NHƯ LAI, vì sao? -Vì PHẬT Ấn Chỉ NHƯ LAI VÔ SỞ TÙNG LAI, DIỆT VÔ SỞ TRÚ, CỐ DANH NHƯ LAI. Hàng Bồ Tát Đại Nguyện: NHƯ LAI VÔ BIÊN THỀ NGUYỆN SỰ. Bồ Tát Hành Dụng phụng sự cứu giúp chúng sanh, chúng sanh là Hành Dụng theo Thể Dụng vận chuyển Như Lai, nên Bồ Tát đem hết TINH THẦN phụng sự thành tựu CHÁNH BIẾN TRI, kiến diện Như Lai CHỦ THỂ Năng Lực Như Lai Thọ Ký.

Tinh thần bậc tu cầu Diệu Quả Bồ Đề, Tri Kiến Giải Thoát phải đầy đủ Trí Tuệ Chí Dũng Tinh thần, bằng yếu kém hoặc thiếu, khó đặng. Dù tinh thần thiết tha, chưa trí tuệ vẫn lâm nơi tinh thần cuồng tín, vì thế nên chi phải có bậc THIỆN TRI THỨC chỉ đạo mới mong kết quả. Chưa có hay chưa gặp Thiện Tri Thức nên Tu THIỆN, Tinh Thần THIỆN CĂN, THIỆN CHÍ, cúng dường Công Đức, Tín ngưỡng Ngôi TAM BẢO, Tinh Thần như thế vẫn đáng kính trọng.

Bậc sẵn Tinh Thần cao, Xuất Gia hay Tại Gia, Tin PHẬT, PHÁP, TĂNG, Ngôi TAM BẢO, Y TÔN, Y Kinh. Về LÝ đọc tụng KINH PHÁP, Về SỰ siêng năng CÔNG ĐỨC, tinh thần còn tu nhiều hơn thế, nên nhớ:NHƯỢC DĨ SẮC KIẾN NGÃ, NHƯỢC DĨ ÂM THANH CẦU NGÃ, THỊ NHÂN HÀNH TÀ ĐẠO, BẤT NĂNG KIẾN NHƯ LAI. Một là: Đọc tụng Kinh Pháp, dùng Sắc Kinh, chưa tụng Ý THÁNH, nghĩa kinh, làm thế nào Tri Kiến? Hai là: Nghe thuyết pháp, chưa thọ lãnh an toàn, nhận định khiếm diện, chưa đúng với tinh thần PHÁP, làm thế nào KIẾN TRI THÁNH PHÁP? Ba là: Nhận Tà Biến, thực hành Tà Biến, lâm nơi sai biệt, khi lâm sai biệt thời phải trực thuộc Tà Đạo sai lầm. Bốn là: Nơi sai, nhận sai, thiếu tinh thần PHỤNG HÀNH, thế nào Đồng CHỦ THỂ NĂNG LỰC thấy đặng Như Lai? Mới có câu:

Y KINH DIỄN NGHĨA, TAM THẾ PHẬT OAN.
LY KINH NHẤT TỰ, TỨC ĐỒNG MA THUYẾT.

Cho nên Y Kinh diễn nghĩa chưa đủ TỰ GIÁC, PHẬT vẫn bị oan, bằng Tự Ái Tự Cao Tự Mãn thuyết giả Ngôn Từ, ngỡ là Minh Thuyết. Dụng TÂM THỨC quán soi Tà Dục Kiến Dục, ngỡ Chánh Báo Vương Tôn tăng thượng Ma Thuyết, sai lạc Y CHỈ cơ bản CHỦ TÍNH thiện căn, Tà Biến Tri ngỡ Chánh Biến Thọ nghiệp, không thể giải. Ngoài ra duy chỉ TỰ TÁNH TỎ TÁNH, đầy đủ TINH THẦN BẤT THỐI là hơn cả.


Nam mô A Di Đà Phật
Nguyện tất cả đồng ngồi sen báu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc của Đức Từ Phụ A Di Đà Phật


;) ;) ;) .Còn lời ĐH koa hỏi tôi xin dẫn chứng ở phần sau.


nhocvuive
Bài viết: 52
Ngày: 03/08/09 01:01
Giới tính: Nam
Đến từ: Tp HCM
Nghề nghiệp: Sinh Viên

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi nhocvuive »

ĐÂY LÀ CÂU TRẢ LỜI CHO ĐH koa. Bậc trí xin lưu tâm THỌ LÃNH:

Khi Thái Tử Tất Đạt Đa, Ngài đứng ngoài tất cả các Tôn Giáo, Triều Đại và con người, Ngài nhìn tất cả quán sát quân minh trực giác Vũ Trụ với con người Sở Đắc THIỀN TRÍ. Ngài mới nói: Lạ thật! Lạ thật! Chưa phải ta vứt bỏ vật chất nhịn đói tạo lấy tinh thần mà đặng. Cũng chẳng phải xa lìa tinh thần sung mãn vật chất mà đủ. Vật Chất với Tinh Thần phải quân minh, nơi nhìn không nặng nhẹ thời chốn thấy mới Lai Hoàn. Cái nhìn nó như vậy, cái thấy thực thể hoàn lai. Chính đó là: NHƯ LAI NHÃN TẠNG. Ngài đoạt đặng Vô Thượng Đẳng Chánh Giác, Ngài rời cây Bồ Đề, thành lập pháp môn NHƯ LAI NHÃN TẠNG, gọi là Như Lai Thiền trong Đạo Tràng Phật Đạo.

Môn Thiền là một môn Đạo Phật dùng để hóa giải tư tưởng, hóa giải ý thức hệ đến Tạng Thức làm cho con người đặng hiểu biết nhìn nhận Vũ Trụ với con người rất tương quan vô kể, nhìn đặng tất cả những gì vũ trụ linh động di chuyển con người là dụng cụ, là bộ máy cho vũ trụ điều khiển.

Lấy chứng từ nào để hiểu biết đặng sự hóa giải tư tưởng, hóa giải Ý Thức đến Tạng Thức.

Khi con người biết đặng chữ A, chữ A đứng yên nó là chữ A. Nếu biết chữ B, nó đứng yên vẫn chữ B. Bằng lìa đứng yên nơi nó, đem chữ A ráp cùng chữ B liền hóa thể thành chữ BA, tư tưởng cùng ý thức đứng yên không tiến bộ lại làm cho con người sống theo ý thức tư tưởng cố định quan niệm nơi mình, nên chi THIỀN MÔN Đạo Phật là dụng cụ phương pháp hóa giải ý thức, hóa giải tư tưởng nếu con người biết nhận định rộng rãi, có kiến thức nghiên cứu liền dùng môn Thiền để từ nơi tư tưởng ý thức đến TẠNG THỨC tỏ rõ VŨ TRỤ QUAN, được gọi là Như Lai Tạng cũng thế.

Do nơi quan niệm khắc biệt của con người, bởi con người sống trong ý thức hệ mà phân chia ra từng danh từ theo danh từ quan điểm nên chướng đối với nhau từ vật chất đến tinh thần bàn cãi trở thành Duy Vật và Duy Tâm, từ khối ĐÔNG PHƯƠNG, TÂY PHƯƠNG có hai đích sưu tầm khác biệt, nhà Triết Học Tây Phương với Triết Học Đông Phương chưa đặng thấu nhau giao cảm nhau, vì sao? Vì Đông Phương tự sưu tầm riêng mỗi vị đoạt đến ẤN CHỨNG SỞ ĐẮC tuyên bố truyền trao, nên phải dụng nơi Tin về tinh thần tu chứng. Còn Tây Phương lấy chứng từ thực nghiệm chung nhau một khối, lớp nầy sưu tầm thực nghiệm đặng, nếu chưa hoàn tất thời lớp sau tiếp tục thực nghiệm, nên Tây Phương nhìn có sự kết quả con người nhìn thấy, nhưng về sau thường bị hủy diệt. Còn Đông Phương thời tồn tại nhưng khó phát sanh, vì sao? Vì con người rất hiếm bậc sống động hướng thượng để thi hành, trong đời chẳng biết bao nhiêu tài liệu ghi chép hữu ích cho con người, chẳng biết bao nhiêu sự bày tỏ chỉ dạy cho con người vào hàng Siêu Nhân, Thánh Triết. Nhưng con người nào có nghe, họ chỉ nghe những lời không hữu ích, họ tôn thờ những cái vu vơ, những điều vô căn cứ, họ xem những lối ấy là bảo vật, vì vậy nên chi bậc Thánh nói cho con người nghe được thật là công năng quá kể.

Đạo Phật đứng trong Hoàn Cầu con người đa số đã biết, nhưng rất hiếm bậc biết đặng Đạo Phật đứng ra ngoài tất cả để kết quả tất cả, Đạo Phật đã từng thực hành trước mọi hoàn cảnh của con người, mức sống bằng tư tưởng tinh thần hay lao động tận lực vật chất lối sống khắc khe làm nên sự nghiệp hay lối sống giúp mọi người mà giàu có. Đạo Phật hướng dẫn cho con người vào từng lớp để tỏ biết gọi là HÀNH THÂM PHÁP GIỚI. Lời nói trên duy chỉ có: Dưới mắt Thiền Sư mới nhận định đồng thời nhìn thấy đặng chân thật mà thôi ngoài ra còn Cá Tánh khó mà thấy đặng.

Đạo Phật thật biết rõ, con người nơi bản thân mình như: CHÍNH MÌNH TIN ĐẶNG MÌNH THẬT KHÓ, nên đạo Phật dạy con người có một chữ TIN. Còn tất cả bắt buộc con người phải Tin hoặc ảo thuật cho con người Tin đó là những điểm dưới mắt Thiền Sư biết.

Theo câu nói trên: Chính mình tin đặng mình thật khó, vì sao? Vì con người phát sinh cuồng tưởng đảo điên, cuồng tưởng nơi con người ai ai cũng đều có, từ người nầy phát sinh đến kẻ kia phát sinh, do đó mà đứng trên hoàn cầu xã hội con người đối với con người, sự xáo động nhiều hơn yên tỉnh, cuộc loạn lạc nhiều hơn thanh bình. Nếu dùng Thần Thánh Hóa, thì con người nó sợ hơn là nó thi hành đến đích. Thần Thánh Hóa đối với đạo Phật chưa phải là mục đích của đạo Phật đích nơi đạo Phật hóa giải mê tín đem con người đến chánh tín. Nên chi Đạo Phật dạy con người có một chữ TIN liền đến đích thành Phật.

Tất cả con người thời nầy gọi là MẠT PHÁP, nhưng đối với đạo Phật khai sáng tự bản thân con người mà ra, khai sáng từ nơi lầm lẫn đến chỗ tỏ giác thì làm gì có câu chuyện Mạt Pháp. Duy chỉ con người đứng theo tư tưởng quan niệm mình để thực hành đường lối đạo Phật bị sai lạc nên mới có tình trạng ngày nay lạc hướng tu sai, tu theo quan niệm mình, lấy lý trí nơi mình định đạt chiều hướng đạo Phật, cho đạo Phật là DUY TÂM, nếu đạo Phật là duy tâm sao Phật bảo lìa tâm mới giác, bằng đạo Phật đảm phá duy vật tại sao đạo Phật không cho Tín Chúng ngồi yên, bảo tín chúng nên thi hành HẠNH NGUYỆN, Phật nói: “LÝ SỰ TƯƠNG SONG, CHÂN NGUYÊN TRỰC GIÁC” như thế có phải đạo Phật chung gồm tất cả cốt tận giác tất cả chăng?

Nói đến tư tưởng quan niệm sai của con người đối với đạo Phật thì vô kể, nói đến bản năng ưa chuộng ngồi yên của con người thì đa số, có như thế nên mới có những bậc tự cải tạo mình, tự nung đúc bản năng khả năng nơi mình trở thành Công Năng vượt qua tất cả mọi trở lực trên hết con người mà trưởng thành SIÊU NHÂN, có bậc vượt trên hết con người giúp đỡ cho con người mới đặng THÁNH HIỀN, nếu con người ai ai cũng đều biết giá trị nơi vươn mình vượt lên tất cả trở thành cao quí giá trị Thánh Nhân thì tất cả đều thành Thánh còn đâu con người để mà nói.

Dưới mắt Thiền Sư đã thật Thấy Biết đối với con người thảy đều không Chủ Định, nếu bậc đã có chủ định thời bậc nầy đã có nhã ý quán sát Vũ Trụ với con người. Dưới mắt Thiền Sư đã thấy biết, nếu kẻ hay bảo thủ bản thân, bảo thủ phe phái không làm ích lợi cho con người thì con người kia tự mình hủy diệt lấy nó, còn bị Vũ Trụ sai khiến lắm điều mà ngỡ mình làm chủ.

Dưới mắt Thiền Sư đã thấy THÂN CON NGƯỜI là một BỘ MÁY RỖNG không, chỉ có nhìn trên ngó dưới NGHE THẤY BIẾT tiếp nhận mà phát thanh ra để mọi người nghe, ngỡ là của mình. Nên Thiền Sư nói:

“Nó VÔ NGÃ nó nào nó chịu nó Vô Ngã (không Ta) vì nếu nó vô ngã thì lấy đâu nó sống? Nó có ngờ đâu nó là dụng cụ của Vũ Trụ, nó tin lời nói của Thiền Sư, nó gạt lối bảo thủ, lối hiểu biết riêng nơi nó từ bấy lâu nay, đặng lần tiến thâu nhận những gì nó chưa biết đặng biết, những gì khó nghe nó cố gắng nghe, để sự hiểu biết ấy thông đạt, nó liền đoạt đến Vũ Trụ làm cái biết nơi nó. Chừng đó nó mới nhận định được cái hiểu biết kia chính là hiểu biết vũ trụ lần đưa đến con người hiểu biết chớ không phải hiểu biết nơi con người hiểu biết. Nếu con người tự xưng chính mình hiểu biết thời chưa biết chi cả.

Dưới mắt Thiền Sư đã biết đặng, cái TA chính nó chung cùng trùm khắp Vũ Trụ. Thân con người bị giả hợp tạo thành, làm nên Ứng Thân cho Vũ Trụ. Con người lầm ngỡ thân con người là cái ta chính gốc, nên mới có giữa đôi bên chẳng hòa hợp mức sống Diệt Sanh. Thiền Sư biết như thế khó chỉ thẳng cho con người nên nói: NẾU TA CHO VŨ TRỤ LÀ KHÁCH QUAN, THÌ VŨ TRỤ CHO TA LÀ QUAN KHÁCH. Bằng Ta biết Vũ Trụ, Vũ Trụ đồng cái biết với Ta. Đạo Phật nói: TÂM PHÁP BẤT NHỊ, gọi là cái biết nơi ta, trong ngoài đồng nhất, con người giao cảm với thiên nhiên vũ trụ thông thường tại con người chưa biết. Khi có bậc chỉ hiểu biết nơi tư tưởng ưa thích thoát sanh khỏi trái đất, đặng lên Cảnh Giới Tiên Thần hay Cõi Trời. Sau có sự kết quả theo chí nguyện, mới để tài liệu các Tôn Giáo, Đạo Giáo đã nói trên đó chính sự thật hiển nhiên chớ chẳng phải thần thoại chi cả vì đối với Đông Phương sự Tu Chứng riêng nơi mỗi vị, làm kết quả tùy công năng mỗi người thành thử có những điều con người khó tìm thấy đặng.

Cái THẤY BIẾT, dưới mắt Thiền Sư không khác nào con người đang mang kính Hiển Vi, thấy những loài sâu bọ nhỏ nhất, thân thể sâu bọ ghê tởm nhất mà con người không thể nào nhìn thấy đặng, Cái Thấy nơi Thiền Sư nó rất tế nhị mà sát thật, thấy trong không khí có thực chất Đất, Nước, Lửa, đồng thời có đủ Phẩm Chất các màu sắc như: Xanh, Đỏ, Tím, Vàng cùng hàng ngàn màu sắc thực chất, phẩm chất đang quay cuồng với nhau, kết nạp lẫn nhau tùy nơi đồng hợp của nó, liền đồng hóa đủ với các loài cây cỏ, hoa trái chúng liền đến kết nạp chung với cây trái, hoa lá mà trở thành màu sắc con người đã nhìn thấy trong cảnh vật này vậy. Khi con người muốn lấy các màu sắc ấy không lấy đâu mà có chỉ lấy lại trong cây mà ra, đến nay khoa học đã thực hiện đặng.

Nơi THẤY BIẾT, dưới mắt Thiền Sư, thấy biết đặng TƯ TƯỞNG, có hàng một tư tưởng cho đến năm, mười tư tưởng trong ngày, tư tưởng phát sinh dài ngắn tùy theo tưởng, tùy theo mức độ của con người, tùy theo sở thích hoặc chưa sở thích nó phát sinh. Nhưng mỗi tư tưởng đều có một mục tiêu hướng dẫn tư tưởng đó, còn phần phụ thuộc tánh chất của tư tưởng có hàng vạn chất phối hợp trong tư tưởng. Khi con người kết nạp tư tưởng để phối hợp tư tưởng gọi là: ĐỊNH TƯỞNG, nơi định tưởng nó tùy theo sự mong mỏi, tùy theo sự khám phá những gì mà con người chưa hiểu biết đang vướng mắc nơi thân tâm, cốt đem lại nơi giải đáp thoải mái con người. Con người thường dùng tư tưởng nung đúc tinh thần phát sanh ra Cảnh Giới sau lúc mạng chung đặng về trong Cảnh Giới đó. Đó chính là một tư tưởng khẳng định, tư tưởng khẳng định tu Tiên Thần vốn thi hành theo chiều hướng nầy mà đến kết quả. Bậc Thiền Sư thấy biết tư tưởng nương theo tư tưởng sát thật chân đế tư tưởng, biết tỏ rõ vốn nó thường tưởng lại hay trú mà trở thành Chúng Sanh Giới. Thiền Sư biết tỏ rõ, thấy vững vàng không cố định, chỉ quán xuyến để giúp con người đồng thời cứu ngay bản thân Tự Ngã chính mình, gọi là CHÁNH ĐỊNH TAM MUỘI.

Khi Thiền Sư nơi Nghe, Thấy, Biết chân thật không Hai Tướng mới tỏ rõ như Tướng, thời dưới mắt Thiền Sư đã từng thấy. LINH HỒN trùm khắp hư không Vũ Trụ Giác Linh cảm ứng nơi Linh Hồn, con người chưa nhận định đặng nơi tư tưởng khởi sanh, phải lần theo khởi sanh, khởi diệt tỏ thấu tư tưởng Bất Diệt mới có Cảm Ứng Linh Hồn cũng thế.

Trong câu chuyện Linh Hồn chính là một phương thức khó giải, vì sao? Vì Linh Hồn kết nạp tạo thành đầy đủ mới hiện sinh, nên khó giải, nó không khác mấy với Nguyên Lực Điện Tử, nên chi có vị Thiền Sư nào chăng nữa giảng nói đến Linh Hồn Chân Đế, thì sự kia cốt cho con người có CẢM GIÁC, chớ chưa thể nào nhận đặng, vì sự nhận chưa đồng, trình độ chân giác chưa có thành thử chưa chung một lối Thấy, chỉ dùng cái nghe thêm nơi đó, có cái TIN lời nói, để tạo thành đôi mắt Thiền Sư, chừng ấy mới tin Thiền Sư đã chỉ về Linh Hồn Bất Diệt. Khi con người đến thật biết tỏ rõ linh hồn bất diệt thì con người đã đoạt Chánh Giác thoát khỏi Vũ Trụ đối với con người.

Đạo Phật đã chỉ Linh Hồn không hai tướng, Linh Hồn Tối Thượng sáng suốt bất biến, quang minh bất tận, con người thường chiêm ngưỡng là Thượng Đế, Phật Đạo cho đó là: ĐẠI NGÃ cái Ta duy nhất. Còn về phần cái Ta trong thân mạng con người hoặc tất cả sanh vật thảy đều là cái Ta tạm bợ gọi là: TIỂU NGÃ GIẢ TƯỞNG. Nơi Tiểu Ngã Giả Tưởng chẳng khác nào yến sáng của viên Bảo Châu, còn Đại Ngã nó như viên bảo châu vậy.

Dưới mắt Thiền Sư thường gọi Linh Hồn là NHƯ LAI, tại sao được gọi là Như Lai? Vì Linh Hồn nó như vậy. Nơi lên xuống của con người Thể Tánh nơi Linh Hồn vẫn Lai Hoàn, nên chi Linh Hồn trùm khắp bất tận không chỉ đặng gọi là Như Lai.

Nơi Thân Mạng của con người đến thân mạng các loài, khi kết nạp thành hình đầy đủ như nhiên có NGHE, THẤY, BIẾT. Sự Nghe-Thấy-Biết chính là từ nơi Đại Ngã, Linh Hồn thể hiện để đồng ứng thân mạng, tùy theo thân mạng đáp ứng. Không khác nào tạo thành chiếc máy điện, chiếc máy ấy tùy theo khả năng điện lực mà xuất phát. Do sự đáp ứng, phát xuất từ NHƯ LAI. ĐẠI NGÃ thể hiện đến con người cùng các loài như thế nên được gọi là ỨNG THÂN. Theo sự Ứng Thân đó Đạo Phật mới nói: “TẤT CẢ CHÚNG SANH, GIAI HỮU PHẬT TÁNH.” Do con người cùng các sanh vật đồng nhất với vũ trụ nên con người mới có thể nhận định đồng tiến đến thông đạt Vũ Trụ làm chủ Vũ Trụ là vậy.

Thiền Sư thật biết. Tại sao gọi là con người với Vũ Trụ đồng nhất? Vũ Trụ có đầy đủ vạn triệu chất kết nạp chung hợp với nhau, liền trở thành Cái BIẾT. Còn con người cũng vạn triệu chất kết nạp chung hợp với nhau tạo nên Thân mạng liền có cái BIẾT. Vũ Trụ là BIỂN CẢ, con người là giọt nước, nơi giọt nước kia tuy nó nhỏ bé nhưng đồng thể chất với Biển Cả, nên gọi là Đồng Nhất.

Thiền Sư tự biết nơi Bản Năng, Khả Năng của mình, tự hiểu từ tư tưởng nầy sang tư tưởng nọ nơi mình từ chỗ chưa hiểu lần nương đặng hiểu về mình, càng hiểu càng biết đặng Vũ Trụ với con người nhịp nhàng để hiểu nhau. Do đó nên chi con người đứng trước nhiều cảnh, nhiều tình gay cấn càng hiểu biết càng nhiều, sự cảm hóa nơi con người nhờ diễn cảnh vũ trụ con người mới đặng hiểu biết. Đôi lúc Thiền Sư tự hỏi: “Có phải Vũ Trụ là Minh Sư ta chăng?” Phải Vũ Trụ là Minh Sư khi ta đã chấp nhận, ta đặng vũ trụ làm mục đề hướng dẫn đưa ta từng hiểu biết, cảm thông. Nếu ta tự hào TA KHÁM PHÁ VŨ TRỤ thì ta chưa bao giờ Khám Phá con người nơi ta đặng, có đâu đi đến khám phá Vũ Trụ. Khi đã khám phá đặng Ta, thì chừng đó Vũ Trụ đương nhiên Ta tỏ thông được biết, đó chính là lời Thiền Sư quyết định.

Dưới mắt Thiền Sư nhìn nhận Đạo Phật đầu tiên nhất, con người phải tự soi lấy mình trước tiên, con người phải khám phá những gì nơi mình trước hết, vì con người là TIỂU VŨ TRỤ, vì con người là Giọt Nước Biển đồng chất với Biển Cả, vì con người là Chủng Tánh có sẵn không khác mấy với NHƯ LAI. Con người có đôi lúc biết nói, nhưng chưa biết nhận lời mình nói. Tại sao biết nói, nhưng chưa nhận đặng lời mình nói? Tại mình hay nói, chớ chưa Thực Hành theo lời mình đã nói, khi con người thực hành lời mình đã nói, chừng đó mới thật mình Biết nói.

Con người cứ mãi tìm xem Linh Hồn mình nó ra sao? Nó như thế nào? Hình dáng nơi nó Tròn, Vuông, Dài, Ngắn, Sáng hoặc Tối đủ phương thức nghĩ ngợi suy tính, nhưng nào có thấy được đến nó. Có bậc nhẹ tính hay nhìn quần chúng để rõ tánh tình quần chúng gọi nó là GIÁC LINH. Có bậc kiểm điểm tư tưởng chia phân tư tưởng từng khối nọ đến khối kia, lập ra trận đồ tư tưởng gọi Linh Hồn là TÌM THỨC THỨ SÁU hay A LẠI GIA THỨC kết thành bộ Duy Thức để biện minh về Linh Hồn, thật ra Linh Hồn trùm khắp không có chỗ chỉ. Chính là NHƯ LAI, nên dùng cái thấy trùm khắp để quán xuyến linh hồn Bất Diệt thì dùng đôi mắt NHƯ LAI NHÃN TẠNG Thiền Môn mới minh xác đặng, bằng lý đoán khó triệt thấu.

Khi con người nhìn thẳng thân tâm mình nhận định tỏ rõ tư tưởng Tánh Tình nơi mình di chuyển từng lúc, từng hồi nhịp nhàng trước vạn lối. Có khi Nóng Giận, Vui Buồn, có lúc tinh thần đẹp tươi vô kể, có khi trực giác thông hiểu hoàn cảnh của con người đối với mình, có lúc lại làm cho con người thế nầy, thế nọ đủ trăm phương vạn cách giữa con người với chính mình.

Liền được hiểu biết nơi Thân có linh hồn sáng suốt bất động quán xuyến tất cả. Nhưng bị thay đổi sống động vì tư tưởng con người chưa tỏ giác, nên chưa nắm vững tư tưởng phải chạy theo tư tưởng, thành thử lanh quanh hiểu biết. Nơi Bản Thân nó khởi sanh vạn Tưởng chung vào đó nó lại có Tánh với Tình diễn hóa mãi không ngừng trở nên Sanh Diệt, Diệt Sanh nhịp nhàng chẳng dứt. Bậc Trí tạm hiểu nó sanh diệt, bậc Thiền Sư tỏ tánh nhờ nhìn nhận thấy biết đặng nó có rất nhiều chất kết nạp nhau trở thành bản chất vận chuyển trong thân mới đặng NGHE, THẤY, BIẾT, cái Nghe Thấy Biết chưa phải là Linh Hồn Tối Thượng, chính nó là một mục tiêu cho con người đoạt đến LINH HỒN TỐI THƯỢNG.

Thiền Sư thường nương theo TÁNH THẤY, đoạt đến CHÂN TÁNH THẤY không hai tướng, bèn dùng Tưởng Quán Như Lai soi thấy các cõi VÔ HÌNH, đối với con người chưa thấy được, Thiền Sư đã thấy.

Làm thế nào nương theo Tánh Thấy, đoạt đến cái Thấy Chân Như, Thấy không hai tướng để nhận được các cõi Vô Hình trước con người chưa thấy, mà Thiền Sư lại thấy?

Khi Thiền Sư thấy, Thiền Sư chưa vội chấp nhận cảnh thấy nơi mình là thật. Từ nơi tư tưởng phát sanh cho đến tư tưởng diệt, từ nơi bản tánh phất khởi cho đến bản tánh thối lui, Thiền Sư thảy đều soi sáng từng lúc, từng hồi để nhìn thấy tư tưởng, nhìn thấy bản tánh nơi mình. Khi Thân Tâm rõ thấu tận cùng tư tưởng, tận cùng bản tánh của mình cùng với nơi con người trùm khắp, Thiền Sư đặng biết tỏ rõ, nhưng đối với con người làm sao biết đặng. Lúc con người thay đổi nơi thấy là do tư tưởng hiệp tánh thấy trở thành cái thấy nơi con người, cho nên đối với con người nhìn thấy nơi chung quanh mình toàn là hoàn cảnh tái diễn bao vây. Còn đứng hàng Bồ Tát thời nhìn thấy vạn pháp xoay chiều Thuận Nghịch phản chiếu, nên Bồ Tát nhiếp thu vạn pháp. Đứng nơi Phật Trí nhìn thấy Diệu Dụng Như Lai, Hạnh Nguyện Bồ Tát nó như thế, đó chính là Thiền Sư đã thật rõ quyết định.

Đứng trước hoàn cảnh con người, con người thường chấp nhận là có Ma, nên đến nhờ ThiềnSư cứu giúp. Thiền Sư vẫn gật đầu chấp nhận cứu giúp, như thế thì hồn Ma đã có nên Thiền Sư mới chấp nhận, nếu không có Ma thì Thiền Sư chối từ nào có gật đầu hứa chịu.

Khi bấy giờ Thiền Sư đến nơi để giúp, giúp rất kết quả hoàn mỹ. Tại sao lại có Ma quả nhiên đúng như thế? Vì Thiền Sư đã điều ngự bản năng, điều ngự MA TÁNH nơi chu thân Thiền Sư, Ma Tánh ấy dưới sự điều khiển của Thiền Sư, nên chi Thiền Sư vừa đến nơi ngoại cảnh và Thân Tâm Thiền Sư giao cảm phối hợp nhau liền có một Loài Ma, từ nơi thân Thiền Sư phát ra, đứng trước mặt Thiền Sư thưa gởi:

“Kính thưa Thiền Sư, loài Ma nơi nhà nầy, nơi chốn nầy, trước kia đang còn tại thế bản tánh hay gạt gẫm kẻ khác để thỏa mãn ăn uống nhu cầu mình cho sung sướng. Sau bị nhiều kẻ mắng nhiếc la rầy, chẳng biết hối cải, chỉ một lòng thù hận liền xãy đến việc chém giết, nên trở thành loài Ma phá rối. Chính bản năng nơi con ngày trước cũng như thế, may nhờ Ngài hóa giải nên con mới đặng như ngày nay. Vậy Ngài cho con được phép cứu giải cho hắn.”

Thiền Sư gật đầu, niệm chú chấp nhận. Loài Ma nơi Thiền Sư, cùng với loài Ma bên ngoài nói năng chốc lát, hàng phục liền hóa sanh, loài ma phá phách được siêu độ. Đó chính là một việc Thiền Sư cứu độ vậy.

Có một hôm Thiền Sư đến trãng núi, đến khu rừng đang ngồi an dưỡng. Bỗng nhiên trời mây u ám, hơi lạnh bốc ra, âm khí nỗi dậy làm cho cây lá chuyển mình, tai nghe tiếng rên rỉ thảm thê in tuồng van lạy, mắt thấy khói đen pha lẫn trắng xanh đang quay quần bên Thiền Sư. Thiền Sư thật biết vong hồn u ẩn đang cầu cứu những gì, nên chi Thiền Sư tay bắt ấn, niệm khẩu chú, sau lúc đó có một Quái Tặc nơi thân Thiền Sư hiện ra vòng tay thưa thỉnh:

Kính thưa Thiền Sư, khu rừng và dãy núi nầy, bảy trăm năm về trước, có một bọn Quái Tặc cướp bóc, giết người chẳng gớm tay, chúng chưa tin hậu quả là gì, miễm sao chúng cướp cho nhiều của cải chúng hoành hành tàn nhẫn. Đến sau có trận cuồng phong cây rừng doanh trại của chúng bị tàn phá, lương thực chúng đều hư hại, không còn đủ cho chúng tiêu dùng, phần thì quan quân lúc bấy giờ đang chăm vào chúng, dân giả khiếp sợ chúng chẳng dám vãng lai, làm cho chúng nhịn đói chết lần. Khi ấy chúng hối hận, chúng nói “Tiền bạc, vàng ngọc không thể nuôi ta đặng sống, chỉ có gạo thóc với tình thương mới bảo toàn thân mạng chúng ta mà thôi.”

Hôm nay chúng gặp phải Thiền Sư, Thiền Sư có nhiều đức tánh giao cảm đồng ứng nên chúng biết mà đến mong Thiền Sư cho lệnh Siêu Thoát chúng. Tôi xin thừa hành lệnh chung cùng nói năng chúng, cũng chuộc lại tội lỗi nơi tôi ngày trước có chủng tánh Quái Tặc như chúng.

Thưa xong Quái Tặc đứng lại một bên chờ lệnh. Thiền Sư gật đầu, miệng phát ra tiếng Thổ Âm, tất cả khu rừng chuyển động, tự nhiên trời thanh gió mát, không khí trở lại bình thường. Bọn Quái Tặc được siêu độ vào Thiền Âm Tự tu hành, ngày sau siêu thoát.

Theo như thường lệ, Thiền Sư đi bát xong trở về Tịnh Thất. Đến đầu làng chỉ có một con đường duy nhất vào làng. Bỗng nghe tiếng hét la của Thiếu Nữ, vẻ mặt thiếu nữ sợ hãi, miệng đang gào. Sau lưng có một số người đuổi theo thiếu nữ, thiếu nữ vừa chạy giáp mặt Thiền Sư, thiếu nữ dừng lại nhìn Thiền Sư in tuồng cầu cứu. Thiền Sư bảo:

“Con hãy quỳ xuống.” Thiếu nữ ngoan ngoãn qùy trước mặt Thiền Sư ,lúc bấy giờ vẻ mặt Thiền Sư trang nghiêm khó tả, Thiền Sư đưa tay ấn chứng, miệng lâm râm ấn chứng, xong bảo thiếu nữ về yên nghĩ, thiếu nữ hồi tỉnh trở về.

Đến mấy hôm sau, thiếu nữ cùng đi với bà Cụ, đến Tịnh Thất lễ bái. Thiếu nữ quỳ thưa:

“Kính bạch Thiền Sư, hôm trước con đi ngang qua Miếu Võ, đương nhiên con thấy một khối lửa từ trong miếu bay ra, con phát sợ, thân mình rung chuyển, con nhìn khối lửa không còn thấy rõ ràng vị Thần hung tợn vươn hai tay định bắt con. Con đâm đầu chạy hét la cầu cứu, con chạy trên tất cả gai, chạy qua gò mả như chạy ở đất liền, vị thần chưa chịu buông tha, con càng chạy nhanh bao nhiêu thì vị thần chạy mau bấy nhiêu sát gần đến con. May thay gặp Thiền Sư giải cứu. Đến giờ phút nầy con quỳ trước mặt Thiền Sư, vì con tin lời mẹ con bảo, chớ tâm còn đang nghi ngờ, vì sao? Vì hôm trước con gặp vị Thiền Sư chưa phải là vị Thiền Sư ngày nay con gặp. Lạ thay! Lạ thay! Vị Thiền Sư con gặp, vị ấy có rất nhiều tay, đầu Ngài đội Kim Khôi, mình Ngài mặc Huỳnh Giáp, hào quang sáng tỏa một vùng, tiếng nói khác thường trong thiên hạ, làm cho vị Hung Thần sợ hãi đảnh lễ Ngài, buông tha con, hiện tình bây giờ con đang phân vân chưa biết giải. Tại sao cái thấy lúc đó đến nơi thấy bây giờ khác biệt. Kính mong Thiền Sư cứu mạng con bằng tư tưởng ổn định cho con yên tâm.”

Thưa thỉnh xong ngồi lại một bên. Thiền Sư suy nghĩ. Ta có nên nói thật không? Nếu Ta nói chủng tánh Giả Tưởng làm sao thiếu nữ nghe đặng, nếu như Ta nói thiếu nữ có tính nóng đồng thời gặp đặng hai tánh hiệp nhất hóa sinh ra nơi thấy đồng đẳng làm sao thiếu nữ hiểu đặng.

Nếu Ta nói Ta dụng Thần Thánh hóa thân Chuẩn Đề thu phục Hung Thần thì làm sao thiếu nữ tin nghe đặng, nếu Ta nói hiện giờ Ta ngồi đây, nhưng lát nữa Ta hóa thân ra khi có người đến dự kiến hoặc nói mỗi ngày như thể Ta tự hóa ra trăm thân trở về với một thân thì thiếu nữ kia nào có hiểu được tí nào. Nói như thế chưa có lợi, nói như vậy chưa có ích lại thêm vào thiếu nữ vọng tưởng đảo điên. Thiền Sư suy nghĩ liền giải đáp:

Nầy Thiện nữ, tính nơi thiếu nữ tốt có tạo phước nhiều, nên chi gặp phải Hung Thần xảy ra điều không hay, liền gặp Đức Chuẩn Đề ứng hiện bên Ta mà cứu mạng. Vậy kể từ nay cho đến sau, Thiện Nữ nên Niệm Phật, nên tu tâm, sửa tánh, giải tỏa những tánh nóng cầu lấy chư Phật gia hộ. Nghe xong thiếu nữ mừng rỡ trở về tu tâm, sửa tánh thành con người hiền đức.

Tại sao lại có Hồn Ma cùng Hồn Quái Tặc đến hồn của Hung Thần từ nơi thân Thiền Sư xuất hiện để cứu độ trên đã nói? Chính Thiền Sư thật biết toàn thân nơi con người, có một Linh Hồn duy nhất bất diệt, ngoài linh hồn bất diệt còn có Bá Thiên vạn triệu Bản Ngã Giả Tưởng, gọi nó là TIỂU NGÃ. Con người lầm tưởng Tiểu Ngã Giả Tưởng kia là linh hồn mình, nên nương tựa theo Giả Tưởng để sống nơi lý tưởng thường tưởng định tưởng, chớ nào biết sống Linh Hồn ĐẠI NGÃ Anh Linh bất diệt, vì vậy nên tìm không tỏ rõ, không thể nào ra Linh Hồn Bất Diệt. Những Giả Tưởng đó chính là Chủng Tánh nó chia ra nhiều lớp, nhiều giai cấp, nhiều thứ tự, nhiều cử chỉ trạng thái khác nhau diễn giải không hết đặng, nó có từ PHẬT CHỦNG đến Thánh Chủng qua Tiên, Thiên Chủng, Thần Thánh Chủng cùng Yêu Tinh, Ma Quái Chủng, vì nơi Lầm ấy mà con người tạo thành Tam Thiên Tam Giới, Lục Đạo các Cõi các Cảnh Giới, gọi là Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, trong Tam Thiên còn có rất nhiều Cảnh Giới, nhiều Cõi, nhiều Loài sinh sống khác biệt nhau như: Thế Giới có loài đi ngang, loài đi ngữa, loài đi đứng, loài đi nằm, loài đi ngược, loài đi bò, loài đi lết, loài đi trường, loài đi nhảy, loài đi khum, loài vô trí, loài vô thức, loài vô nhân, loài vô tác, loài đinh, còn hằng hà sa số các cõi, các cảnh giới không thể nào nói hết.

Con người đang bị sống theo TIỂU NGÃ GIẢ TƯỞNG đương nhiên phải dùng tưởng để mà sống, ngoài ra không còn cách chi khác nữa. Con người trong bá thiên vạn Tiểu Ngã lầm chọn lấy một NGÃ làm linh hồn mình thì đương nhiên phải tùy thuộc nơi Ngã ấy, cho nên đứng trong phương diện mà nói thì chọn lấy NGÃ nào phải tùy thuộc nếp sống từ cử chỉ đến ngôn hạnh nơi Ngã đó mà hành sự. Nếu có ai chỉ trích rằng: “Ông thế nọ hoặc ông thế kia, làm như thế là sai.” thì người ấy liền cãi không CHẤP NHẬN nơi sai của mình, trái lại phản đối sự chỉ trích trên. Từ các bậc Thánh với Con Người, từ bậc Hiền Triết, Siêu Nhân với Con Người nó khác nhau như thế nào? Nó có khác hơn con Người ở nơi lìa Ngã Tưởng nhiều ít mà thành chớ chẳng khác hơn con người chi cả. Còn bậc ĐẠI NGÃ TỐI THƯỢNG khác hơn con người ở nơi thu nhiếp hàng phục tất cả GIẢ TƯỞNG về với chính mình điều hành Giả Tưởng không mắc míu lấy một Giả Tưởng. Chẳng khác nào một Lãnh Tụ chung khắp toàn dân, lãnh tụ có quyền điều khiển chớ chưa phải Lãnh Tụ là người dân.

Cứ nhìn theo lời nói trên để tự chấp nhận được biết, trong thân thể CHẤP NHẬN có rất nhiều Giả Tưởng Bản Ngã, mỗi Giả Tưởng là một chất nơi nó con người dung dưỡng tánh chất ấy, sau khi nó thành hình nó đã trưởng thành, thân mạng con người suy yếu đến Mãn Phần, gọi là CHẾT thời con người ấy nó về nơi nó đã từng vun trồng nuôi dưỡng. Lời nầy đã từng nói nhiều nhưng con người chưa lãnh hội đặng, mà Đạo Phật đã giải xong trên bước đường SANH TỬ LUÂN HỒI.

Đạo Phật từng biết con người lầm lẫn, con người vốn sẵn đồng thể với Vũ Trụ, đồng chủng với Vũ Trụ, đồng hành với Vũ Trụ, đồng có Linh Hồn Tối Thượng y như Vũ Trụ, đồng di chuyển linh động, từ hơi thở đến hơi nóng, tánh lạnh, cứng cỏi và mềm dẻo như Vũ Trụ không khác.

Vũ Trụ đã biết sử dụng, còn con người chưa biết sử dụng nên mới bị sanh chớ chưa được sanh như Vũ Trụ sanh ra con người.

Tại sao Vũ Trụ biết sử dụng?

Vũ Trụ biết sử dụng nên trong vũ trụ có hằng hà sa số thế giới, các thế giới từng lớp lang thảy đều sống theo lớp lang của mình chẳng bao giờ lộn xộn. Vũ Trụ biết sử dụng thể hiện ra từng loài, mỗi loài thảy đều có tác động nơi nó chớ chẳng bao giờ tác động khác nhau. Từng nơi hiểu biết từng loài cho đến sự hiểu biết từng cõi, từng cảnh giới, từng địa phương, từng trình độ, từng hoàn cảnh mỗi mỗi thảy đều có thế hệ, đều có trí tuệ, đều có linh tánh, đều có trực biết, đều có giác nguyên, đều có rốt ráo hoặc giả chưa rốt ráo, do Vũ Trụ biết sử dụng ban hành như thế nào, tất cả thảy đều y như thế không sai chạy. Có người lầm tưởng cho lời nói nầy là thuyết Định Mệnh chẳng phải thế đâu, đây chỉ biết nói thẳng, đồng chỉ thẳng VŨ TRỤ BIẾT SỬ DỤNG. Con người chưa biết sử dụng, nếu biết sử dụng thì đoạt đến Vũ Trụ thoát sanh khỏi Vũ Trụ.

Vũ Trụ còn biết kết nạp, biết hóa chất, biết biến chất, biết phân định, biết dung dưỡng, biết tất cả lý sự dưỡng sinh từng nơi chốn. Có nơi thời ban thanh khí, có chỗ ban thấp khí, có chốn ban không khí, cứ mỗi nơi, mỗi chỗ, mỗi chốn trong thế giới cùng các Cõi, các Cảnh Giới thảy đều tùy thuộc khí hậu mà dung dưỡng đủ loài. Lại biết phân định, biết biến chất, Vũ Trụ phân định loài cây cỏ nào biến chất hợp hóa chi làm cho các loài cây trái mỗi thứ thảy đều có bản chất nơi nó trên Vũ Trụ nầy. Từ nơi hóa chất kết nạp giữa hư không đầy đủ bá thiên vạn ức chất di chuyển kết nạp liền hóa chất cung đốn dung dưỡng cho tất cả Sơn Hà Đại Địa cùng nhiều cảnh giới vô kể đặng.

Một khi Thiền Sư biết đặng Vũ Trụ biết sử dụng, biết kết nạp hóa chất biến chất, biết phân định dung dưỡng, Thiền Sư liền đem ra áp dụng. Cứ mỗi một TIỂU NGÃ phân định nó như thế nào. Mỗi một tánh chất nầy, cùng tánh chất kia hợp giải nó ra thế nào. Từ nơi Hữu Tướng dụng Định Tưởng trở thành Hữu Phi đồng đẳng, kết nạp nhau nó hóa chất, biến chất, thành ra Cõi chi, nhờ như thế mà Thiền Sư mới thấy tất cả thế giới HỮU VÔ như thấy bản đồ thật sự.

Lúc Nghe, Thấy, Biết nơi Thiền Sư tinh nhuệ thì nhìn đâu biết đó, nơi biết không thể diễn nói đặng, biết rất tỉ mỉ chân thật vượt tầm. Khi Thiền Sư nói ra hoặc giả viết vào văn tự cũng chưa đầy đủ ý nghĩa để nói lên cái biết chính mình. Dù cho có bậc nghe đặng một phần nào thì phần ấy nó cũng thuộc về Giả Tưởng đặng nghe thôi.

Có một hôm Thiền Sư cùng một số đi du ngoạn đến gành đá bên bờ biển. Thiền Sư tĩnh tọa còn số người kia kẻ ngồi ngắm cảnh, người ngó biển khơi, trời mát mẻ, sóng biển vỗ đều đặn, mặt nước xanh xanh, Thiền Sư vớt con Ốc Quắn dài độ hơn một tấc, màu vàng nhạt, đặt con ốc trên lòng bàn tay. Con ốc ló đầu ra nhìn Thiền Sư, Thiền Sư lẩm bẩm nói:

“Tại sao ông không chịu ra, tại sao ông xây bảo tháp cứ ngồi mãi trong đó. Phải chịu như thế nầy, nên ra, nên ra nhận Vũ Trụ Sơn Hà cùng khắp là Bảo Tháp, rộng rãi hơn, thoải mái hơn, hãy ra đi, nên ra đi.”

Thiền Sư vừa dứt lời, con ốc bò ra khỏi vỏ, bò chuyền trên tay Thiền Sư, nhẹ nhàng Thiền Sư đặt con ốc xuống nước.

Lạ thay! Lạ thay! Con Ốc trước khi từ giã gật đầu in tuồng thiện cảm, Thiền Sư mĩm cười chú nguyện. Một chốc sau đương nhiên có ngọn sóng dâng cao hơn tất cả các con sóng thường lệ, có lưu tâm mới thấy đặng, số người thưa hỏi Thiền Sư:

“Kính thưa Thiền Sư, duyên gì con ốc được Thiền Sư chú nguyện, con ốc bò ra khỏi vỏ? Xin Thiền Sư cho chúng tôi được nghe.”

Lúc bấy giờ Thiền Sư trầm lặng chậm rãi đáp:

Các ông hãy nghe đây: Thời xưa có vị Trưởng Giả họ Chu tên Kỳ, lúc bấy giờ Ta là Hàn Sĩ Tu Trì, nhân một buổi Ta đi qua nhà gặp Trưởng Giả mời vào, lại đãi Ta một bữa cơm, cơm nước xong Trưởng Giả nói:

Kính thưa Hàn Sĩ, tôi tự nghĩ, đối với tôi có sẵn bạc tiền, có sẵn tất cả tiện nghi không thiếu sót, cứ để nó như thế nầy không ích lợi chi, nên tôi muốn xây tòa Bảo Tháp, trên thờ Phật, dưới tu trì, may ra thân tâm thoải mái.” Ta vừa nghe như thế hưởng ứng tán thành.

Sau ba năm Ta trở lại, tỏa Bảo Tháp đã xây xong, Trưởng Giả gặp Ta mừng rỡ, đưa Ta dạo khắp tòa Bảo Tháp, Ta đi từ trong ra ngoài, từ dưới lên trên, tòa Bảo Tháp tựa in hình con ốc ngày nay. Khi bấy giờ Ta có thịnh tình đối với Trưởng Giả nên Ta hứa, sau nầy Ta đoạt Vô Thượng Ta sẽ giúp đỡ cho Trưởng Giả đồng thời Trưởng Giả phải nghe Ta, đến nay lời hứa thật sự mà Trưởng Giả đã nghe Ta, nên mới có chuyện ở nơi trước mắt các ông.”

Tất cả số người đứng lên thưa thỉnh: “Vì sao Trưởng Giả lại chịu báo thân hình con ốc”

Thiền Sư đáp: Nơi Phước Báo hay chỗ Chịu Báo chưa phải con người đang ở chỗ giàu sang nhà cao cửa lớn mà sau nầy được đầu thai vào chỗ sang cả. Các ông nhìn như thế chưa Đúng với chỗ con người sau khi chết sẽ về đâu. Các ông nên nhớ bản năng tâm thức nơi con người phải vượt qua tất cả tập quán nhỏ nhen, tâm chí thù hận, tánh nết gạt gẫm, cử chỉ điêu thoa, mong sao cho mình có lợi, ngoài ra mặc nhiên không biết đến, lề lối như thế dù cho nơi kiếp hiện tại làm quan quyền hay giàu có cho mấy chăng vẫn bị sa đọa. Khi ông Trưởng Giả Chu Kỳ đặng phước báo có cơ hội xây Bảo Tháp thì chính nơi thân mạng ông ấy phải Tâm Thức sửa đổi tánh tình, chớ nên ỷ lại tiền bạc, vượt qua tất cả ích kỷ khinh người để tu thì Bảo Tháp mới có giá trị. Chớ cứ ôm lòng Tự Ngã, nuôi mộng vọng tham không phát sanh phước điền, chưa làm gì cho thân tâm ích lợi, đó gọi là tu Bảo Tháp chớ chưa tu thân mạng. Nên chi trong một thời nơi Công Đức trước nay đã tiêu dùng hết phước làm gì không chịu báo vào con ốc.”

“Kính thưa Thiền Sư, vì duyên gì, vì phước chi Trưởng Giả đặng một kiếp sung sướng như thế?”

Thiền Sư nói: “Các ông nên biết, đứng làm con người luôn luôn mỗi một kiếp nó có một cơ hội, cơ hội ấy nó gặp dịp may phát triển hay gặp nhân duyên phát sanh, khi có nhân duyên phát sanh chẳng chịu phát sanh thời nó vẫn diệt, lúc gặp dịp phát triển chưa chịu phát triển vẫn bị đói nghèo.

Có một kiếp Trưởng Giả gặp đức Nhiên Đăng Phật ra đời, Chu Kỳ Trưởng Giả tuổi đã quá cao, nghe tin Phật, bèn tùng theo với một số người đến lễ bái, lễ bái xong ngồi lại một bên, đương nhiên Chu Kỳ nhìn thấy ĐÔI DÉP đức Phật, dưới ghế tòa Sư Tử bị lệch, Trưởng Giả quỳ sát gần sửa đôi dép lại cho ngay ngắn, đức Nhiên Đăng nhìn thấy, chứng minh Công Đức một kiếp có Nhân Duyên, một đời sung sướng. Sự Chứng Minh nơi đức Phật cho Trưởng Giả nên mới gặp Ta, đồng thời khởi sanh Tâm xây Bảo Tháp. Khi Ta đến lần thứ hai thăm viếng, sau khi Ta đi thời Trưởng Giả dùng nơi Bảo Tháp sống cho yên thân, tu trong hình thức an lành chớ chưa biết chính mình phải sửa đổi, như ta thường nói, Trưởng Giả cứ theo quan niệm tuổi thọ kéo dài khá lâu, đến ngày lâm chung mến tiếc nên chịu báo trong hình thức con ốc vậy.”

Lúc bấy giờ Thiền Sư giảng giải xong, chúng tôi vẫn ngồi yên, trời mát mẻ, tiếng sóng vỗ êm đềm.
.


quang_tam3
Điều Hành Viên
Bài viết: 684
Ngày: 03/10/08 05:48
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: HCM
Đã cảm ơn: 21 time
Được cảm ơn: 1 time

Re: Mâu thuẫn trong giáo lý nhà Phật .

Bài viết chưa xem gửi bởi quang_tam3 »

koa đã viết:Mà em khuyên các bác cứ tin vào Khoa học .
Cái gì mà khoa học chưa xác nhận thì quyết không tin vào , và xem đó là thứ không dùng được .
Cái nào khoa học và con người xác nhận rồi thì phải thực hành và làm theo .
Vậy mới là phát triễn các bác ạ .

Chúc các bác sớm bỏ đống sách cũ lỗi lời . Mà tiếp thu cái mới , cái phát triễn nhá.

.,.,
bạn nhocvuive nghĩ sao về lời nói này ?
nhocvuive đã viết: ĐÂY LÀ VẤN ĐỀ DIỄN ĐÀN HAY GẶP PHẢI 1 LÀ CÁC VỊ ĐIỀU HÀNH VIÊN, NAY TÔI DẪN THẬT RA ĐÂY 1 LỜI QUYẾT KHÔNG SAI CHẠY XIN LƯU TÂM MÀ THỌ LÃNH (Lời này không phải của tôi) CHỚ KHÔNG PHẢI ĐỂ MÀ BÀN LUẬN:
đây là lời của ai vậy bạn ? xin ghi rõ tên tác giả nếu không phải là lời của bạn !
kính,
cafene cafene


_()_
Đã khóa

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.2 khách