Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Học làm Phật - học làm người, có những niềm vui, nổi buồn không biết gởi gắm và chia sẻ cùng ai mời vào đây.

Điều hành viên: quang_tam3, binh

timdao
Bài viết: 34
Ngày: 08/01/10 23:28
Giới tính: Nam
Đến từ: Viet nam

Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi timdao »

Xin cho mình được xưng là "tôi" trong những dòng tâm sự sau. Như thế mình cảm thấy ý tứ được lưu xuất một cách mạch lạc hơn. Mình không viết nhật ký hay hồi ký, nhưng nếu có viết thì chắc cũng viết như vậy. Chỉ có khác là mình chia phần ra và lượt bỏ một số đọan để mấy bạn đỡ thấy dài dòng.

Phần 1: Duyên

Năm 2009, tôi bước vào đại học. Tôi đã phải chật vật để theo thích nghi với bài vở đại học. Thật ra trước đó tôi hình dung môi trường đại học sẽ là đơi để mình thể hiện tài năng, nhưng tôi đã thất vọng. Lúc đó tôi thường nói chuyện với mẹ. Tôi nói bóng gió là muốn bỏ học, đi làm hoặc đi tu. Mọi người lúc đó rất lo lắng, mọi người tưởng tui sắp đi tu thiệt. Cũng thời gian này tôi quen Hà - một người con gái đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Lúc đầu tôi đối với Hà cũng rất bình thường. Có lẽ vì trong thời gian đó tôi đang chán đời và khá là bi quan. Tôi hay nghĩ đến chuyện đi tu để rũ bỏ tất cả, mặc cho nó ra sao thì ra. Có một lần tôi chat với Hà. Tâm trạng tôi lúc này không khá mấy. Tôi than vãn với Hà nào là chuyện gia định, chuyện học hành ... Tôi cũng tình cơ biết được Hà cũng có một gia cảnh khá đặc biệt. Bố mẹ Hà ly dị, một mình mẹ Hà phải gánh vác chăm lo cho Hà và em Hà. Không những thế bố Hà còn hay xin tiền mẹ Hà. Hà vừa đi học vừa đi làm. Bố Hà cũng hay gọi điện hỏi xem làm được nhiều tiền không. Nhắc đến chuyện này tôi thấy thương Hà vô cùng. Một trong những điểm làm tôi ngưỡng mộ Hà là Hà học giỏi (từ nhỏ đã vậy) và đi làm kiếm tiền cũng giỏi.

Phần 2: Đọan duyên

Học kỳ đầu tiên chấp dứt. Thật may mắn là tôi không rớt môn nào. Tôi lại phấn khỏi trở lại và quyết tâm học cho đàng hòang. Sau kỳ nghĩ tôi quay lại đại học. Tôi tình cờ gặp Hà ở thư viện. Hà chào tôi, nhưng tôi không đáp. Chúng tôi đã ít nhất là một tháng không nói chuyện. Lần thứ 2, chúng tôi vô tình gặp lại, Hà chào và tôi cũng làm ngơ. Hà hỏi tại sao không chào lại, tôi nói đại khái không có chuyện gì thì chào làm gì. Tối hôm đó về, tôi nhận được tin nhắn qua Yahoo của Hà. Hà bảo: "Nếu thế thì từ nay coi như người xa lạ". Tôi trả lời :"uh". Và từ đó (tháng 8) chúng tôi không nói chuyện với nhau, cho mãi đến tận tháng 3 năm 2010. Tức khỏang nữa năm sau. Tôi cũng không còn học chung với Hà nhiều nữa, chỉ có học chung giảng đường một lần một tuần. Chúng tôi coi nhau như người xa lạ. Học xong, tôi nhanh chóng ra về, không quay đầu nhìn lại (tôi hay ngồi phía trước Hà). Tôi tự nhũ phải đọan dục khử ái, cắt bỏ tình duyên để mà tu đạo. Trong một bài khai thị của HT Tuyên Hóa (tôi hay tìm nghe (Pháp âm) lúc đó) có một bài về nói về Ái dục. Đại ý Ái dục là cội gốc của sinh tử, chẳng phải người ta không biết nhưng vẫn chấp.

Thật ra, trong lòng tôi vẫn chưa đọan hẳng được. Mỗi lần đi tan giảng đuờng, tôi vẫn hi vọng mình có cơ hội được ôm hôn Hà và nói lời xin lỗi. Có lẻ lúc đó lửa dục và của lửa tình vẫn còn đang cháy trong tôi. Tuy bề ngoài là không qua lại, nhưng tôi vẫn thường nghe ngóng tin tức của Hà.

Phần 3: Nối lại duyên xưa


Năm 2010 khỏang cuối tháng 3, đầu tháng 4. Tôi gặp lại Hà trong thư viện trường. Hà đang ngồi một mình. Thích là thích, nói không thích hoặc chánh xa thì sự thật vẫn thế. Có thể nói tôi đã không kiềm được, tôi đến chào Hà. Hà rất hòa nhã, chẳng có giận gì. Chúng tôi ngồi nói chuyện như trước đó chẳng có gì xảy ra. Học kỳ này tôi cũng không học chung với Hà nhiều. Kết lại duyên xưa, lửa ái lại dịp cháy lên. Tôi chạy theo Hà như một kẻ si tình. Tôi vào ngồi chung với Hà ngay cả những môn tôi không học. Tôi đợi Hà tan học rồi cùng về. Cũng có lúc tôi đợi về ở chổ làm của Hà. Mặc dù vậy tôi tôi chỉ nói là thích Hà hoặc nhiều hơn thì tôi nói là thương Hà. Phần Hà thì không có phản ứng gì.

Dần tôi phát hiện ra Hà là một người tin Phật, hay ăn chay và đi chùa lễ Phật. Có một lần Hà dẫn tôi đi chùa. Tuy trước đó tôi có nói chuyện đi tu với Hà, nhưng chắc lúc đó Hà nghĩ tui nói đùa. Tôi nghĩ Hà chỉ nghĩ tôi là một người bình thường. Thật ra thì tôi là phàm phu thui, nhưng rất ngưỡng mộ Phật Pháp. Phát hiện ra bạn mình cũng là một người tin Phật Pháp, tôi cảm thấy rất vui. Tôi rất cảm động với tâm thành khẩn, tin Phật của Hà. THường thì chúng ta phải được "khai thị", một ai đó giảng giải rồi mới phát tín tâm. Qua tìm hiểu tui thấy ngạc nhiên là Hà không biết gì nhiều về Phật Pháp. Tôi hỏi Hà quy y chưa, Hà hỏi Quy y là gì? Mà qua lời kể của Hà tôi thấy Hà còn ăn chay rất nghiêm túc, còn nhắc cả mẹ mình ăn chay là ngày rằm. Đây là một điều làm tôi đã mến lại càng mến Hà hơn. Tôi nghĩ chắc tôi với Hà chắc kiếp trước cũng là đồng đạo.

Phần 4: Có lẽ ... duyên tận


Một ngày kia Hà báo tin là mình đang làm giấy tờ chuẩn bị cuối năm đi Mỹ. Tôi thấy hơi buồn, nhưng cũng thấy trong tâm có được một chút trầm tĩnh. Lúc đó tôi nghĩ, nếu sư phụ tôi biết được. Thầy cũng sẽ miễm cười vì chướng ngại tự nó giải. Tôi lại có thể tập trung vào chuyện đạo.

Tháng 8, 2010. Tôi với Hà cũng ít thân hơn. Chúng tôi hòang tòan không học chung môn nào nữa. Tôi bắt đầu muốn đọan tuyệt với Hà. Có lần tôi chat với Hà, bảo là chắc duyên hết rồi. Ý muốn để mọi truyện tùy duyên, nhưng tôi muốn trước khi Hà đi Mỹ cho tôi gặp mặt lần cuối. Tôi cũng khuyên Hà nên tìm hiểu Phật Pháp và theo pháp môn Tịnh Độ. Sở dĩ tôi muốn gặp Hà lần cuối là vì tôi nghĩ đó là một diệp tốt để nói những thứ bình thường khó nói: Phật Pháp. Tôi định tặng cho Hà một đĩa Khuyên Người Niệm Phật với hi vọng có thể giúp ích được cho một người liễu sanh tử. Tuy vậy tôi thú thật rằng tôi vẫn nghĩ đến Hà nhiều lắm.

Tôi không gặp mặt Hà gần 2 tháng. Một lần tôi ở trường làm bài trễ, Hà gặp tôi và chào. Tôi lại làm ngơ. Hà bỏ đi, nhưng tối đó tôi cũng không kiềm lòng và phải gởi tin nhắn xin lỗi Hà. Bữa tối đó chúng tôi nói chuyện cũng khá dài. Ái tình lại có dịp phát triển. Nhưng sau đó thì ... có lẽ duyên tận.

Phần 5: Suy ngẫm


Tôi nghĩ người say hoa chứ hoa nào có say người. Tôi tự mình có cảm tình sâu nặng thui, chứ người ta chẳng có ý đó. Thật ra thì chúng tôi cũng là bạn bè thôi.

Tôi cũng đem chuyện của tôi với Hà tâm sự với một người bạn thân từ thời trung học. Bình thường tôi cũng hay tự cao, nhưng lúc tâm sự với thằng bạn tôi với biết nó tuy không rành triết lý Phật Pháp nhưng lại có thể sống vui vẻ, không nhiễm ái tình. Hoặc ít nhất thì đến giờ nó vẫn chưa nhiễm.

Trước giờ tôi muốn cái gì, thì khi chưa đạt được tôi muốn nó cùng cực lắm. Hay suy nghĩ làm cách nào để có nó, nhưng khi có được rồi thì nó cũng vô nghĩa thôi. Có lần tôi mua một món đồ mà tôi ấm ủ ý muốn từ lâu. Tôi không ngờ là khi mua xong, tôi đã cảm thấy chán trên đường mang nó về nhà. Tôi cũng nghĩ có khi nào đối với Hà tôi cũng vậy.

Tôi suy nghiệm 2 chữa: "nhìn thấu" và "buôn bỏ". Có người thì cho rằng nhìn thấu thì mới buôn bỏ được. Có người thì cho rằng buôn bỏ rồi mới nhìn thấu được (tôi hiểu nôm na là chướng thì che tâm sáng, ta phải bỏ cái chướng đó). Tôi từ cả 2 cửa mà suy nghiệm. Nhìn thấu: Tôi muốn gì? Muốn có được người ta để thỏa mãn ái dục? Có được rồi thì sao chứ? Chuyện quan trọng nhất của đời người là gì? Câu trả lời của tôi chỉ một: Phải vãng sanh Tây Phương Cực Lạc, mọi thức khác cứ theo tiêu chí đó là làm. Buôn bỏ: Mộng huyễn bào ảnh thui mà, cứ dùng tâm thanh tịnh mà quán xét. Một kiếp người ngắn ngũi hà tất phải thế. Ta còn nhiều thứ phải làm lắm: hiếu dưỡng phụ mẫu, phụ sự sư trưởng, niệm Phật, khuyên người niệm Phật, ... Chỉ sợ là làm không xong chứ có thiếu việc để làm đâu. Phải chuyển cái ấi tình nam nữ thành lòng từ bi, thương khắp chúng sanh. Nhưng nói thì dễ, hành đạo mới khó. Người đã thật sự hành được, thì nào cần lý luận nhiều.

Có khi nào sau này nhìn lại tôi sẽ phải cẳm ơn Hà vì đã không yêu tôi. Mà thật ra thì tôi không biết Hà đối với tôi thế nào. Vì con gái đối với con trai rất thân thiện, nhưng chẳng phải là có tình cảm trai gái. Đây có lẽ là một bài học, từ giờ đối với chuyện đối người tiếp vật tôi phải cẩn thận, chớ để tình riêng lọt vào. Nợ ai dù là tình hay là tiền thì cũng mau trả. Muốn giúp ai việc gì, thì nên như pháp vô tướng bố thí, chớ để người ta biết rồi nãy sinh tình cảm.

Chuyện tình cảm này làm tôi mất thăng bằng trên đường đạo, nhưng mặt khác nó cũng khích lệ tôi phần nào. Đáng thất vọng là tôi phải thỏa mãn một cái tham khác để điều phục cái tham ái này. Có cảm giác như công phu của mình đã trôi sạch, giờ phải lần lần tu hành nghiêm túc lại từ đầu.
Sửa lần cuối bởi timdao vào ngày 09/10/10 14:46 với 2 lần sửa.


Hình đại diện của người dùng
binh
Điều Hành Viên
Bài viết: 8304
Ngày: 21/11/07 20:32
Giới tính: Nam

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi binh »

Dễ gì mà buông bỏ được ái dục.
Quyết tâm buông bỏ, rồi lại nhiễm, rồi lại buông bỏ, rồi lại nhiễm.
Có đến hàng trăm lần, nhưng với sự bền chí, một lòng hướng Phật mới có thể đoạn tuyệt rốt ráo được nó.
Chỉ cần đến cuối đời, không còn bị ái dục lung lạc nữa là tạm được rồi.


Rồi tôi lại đứng lên và tiếp tục chiến đấu.
Tổ Ngẫu Ích đã nói :“Được vãng sanh hay chăng toàn là do có Tín - Nguyện hay không, phẩm vị cao hay thấp toàn là do trì danh sâu hay cạn”. Dù ngàn đức Phật xuất thế cũng chẳng thay đổi được lời phán định chắc như sắt này. Hễ Tin cho tới, dám chắc Tây Phương ông phải có phần
timdao
Bài viết: 34
Ngày: 08/01/10 23:28
Giới tính: Nam
Đến từ: Viet nam

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi timdao »

Cảm ơn binh đã chia sẽ và khuyến tấn. Đôi lúc trên đường đạo có những chướng ngại, không biết tâm sự với ai. Thiện tri thức, đồng đạo ở gần thì không có.


Hình đại diện của người dùng
VO_HUU_BAT_KHONG606
Bài viết: 2587
Ngày: 08/04/08 22:33
Giới tính: Nam
Phật tử: Tại gia
Đến từ: ...
Đã cảm ơn: 1 time

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi VO_HUU_BAT_KHONG606 »

Chào bạn timdao, hoa vẫn say người như thường! Đó là chuyện của hoa.

Nhưng nếu người chẳng say hoa thì hoa dù có lôi kéo đến đâu cũng không ràng buộc được. Còn nếu người say hoa thì dù hoa chẳng tìm đến, người cũng tự tìm đến.

Dù hoa say người hay người say hoa thì cũng chẳng khác gì đâu, cũng là "say" cả thôi.

Không còn ái dục thì tu làm gì?


Hình đại diện của người dùng
Thánh_Tri
Điều Hành Viên
Bài viết: 3851
Ngày: 21/12/07 21:02

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi Thánh_Tri »

Ông là cư sĩ tại gia chứ không phải người xuất gia thì chỉ cần làm tròn bổn phận người tại gia là được như Thọ Tam Quy, giữ Ngũ Giới và Niệm Phật làm lành cầu sanh Cực Lạc.

Từ xưa đến nay người cư sĩ cũng Niệm Phật vãng sanh được kia mà.

Chuyện lấy vợ lấy chồng là do nhân duyên nghiệp quả, trốn tránh cũng không được đâu, hãy để nó tự nhiên đến tự nhiên đi.

Ông còn trẻ nên nghiên cứu Kinh Phật để học hỏi nhiều hơn. Tuy rằng đã biết pháp môn Tịnh Độ chọn mà tu rồi, nhưng còn trẻ thì phải gắng tìm hiểu học hỏi nhiều hơn để cho sự hiểu biết của mình về Phật Pháp rộng hơn và có một cái nhìn xa hơn và rõ ràng hơn về cuộc đời và mọi sự sự vật vật chung quanh mình hơn người thường. Để không đến nỏi làm việc mê tín, phá hoại phật pháp. Để giúp cho lòng hướng về Tam Bảo tăng trưởng, các nghiệp thiện lành tăng trưởng, để gieo cái nhân duyên sâu dầy với Phật Pháp về sau, đời đời kiếp kiếp thường gặp Phật, Pháp, Tăng mà tu hành.

Trong hiện tại ông đang học đại học thì cũng gắng mà học cho xong, ngoài giờ học có thời gian rảnh thì tìm Kinh Phật mà đọc, hay dành riêng ngày chủ nhật trong tuần đi chùa nghe giảng pháp hoặc đọc kinh ở chùa trong công viên chùa cũng được. Sau một tuần mệt mỏi chuyện đời, nên có thời gian để thanh lọc thân tâm an lạc.

Chúc an lành.


"Tri Kiến Lập Tri Tức Vô Minh Bổn
Tri Kiến Vô Kiến Tư Tức Niết Bàn"

- Kinh Thủ Lăng Nghiêm
timdao
Bài viết: 34
Ngày: 08/01/10 23:28
Giới tính: Nam
Đến từ: Viet nam

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi timdao »

Tuy cư sĩ niệm Phật cũng vãng sanh, nhưng timdao nghĩ họ đều phải buôn bỏ để được vãng sanh. Đối với chuyện thành gia lập thất, timdao không có ý người niệm Phật thì nhất định phải sống độc thân, trốn tránh nhân tình thế thái. Nhưng cũng để nó tùy duyên, không cưỡng cầu. Vì cấu là đã tham, đã bị ràng buột rồi. Không được cũng khổ, mà được thì cũng khổ. Vợ chồng có duyên nợ, mình không tìm người ta mà người ta tìm đến thì mình vui vẻ trả nợ.

Tình cảm nam nữ khiến timdao mê. Nó như một thứ ma túy. Có được thì cảm thấy sướng, không được thì cảm thấy bức rức. Nó làm mình chẳng tự tại, thường tri phối suy nghĩ. Bởi thế timdao mới muốn buôn bỏ.

Cảm ơn Thánh_Tri đã nhắc nhở, quả thật là timdao rất ít đọc Kinh. Sắp tới chắc là thường đọc hơn.


vũ ngọc anh
Bài viết: 221
Ngày: 20/12/10 17:39
Giới tính: Nữ
Đến từ: Hà Nội

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi vũ ngọc anh »

Cứ mắc lại buông.Lại mắc lại buông !...
Khi nào chơi chán trò đối đãi NẮM _BUÔNG......Đơn giản NẮM chán chê tới nỗi đau tay,tay ko nắm được thì tự nhiên BUÔNG mà chả có Ý BUÔNG_Mới thực BUÔNG !


tqh009
Bài viết: 343
Ngày: 27/01/10 22:35
Giới tính: Nam
Đến từ: Giac ngo

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi tqh009 »

Chỉ có thể để cho nó phát triển một cách tự nhiên sau khi đã uốn nắn vừa đủ.
Đợi cho đến khi đau tay rồi thì cũng chẳng còn tay đâu nữa mà buông.
Không cần buông vì chưa hề nắm.Trình độ này, không dành cho kẻ ba hoa.


hlich
Bài viết: 1217
Ngày: 09/12/08 14:16
Giới tính: Nam

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi hlich »

tangbong
chào đ/h
tự nhiên buông rồi tự nhiên nắm nữa có thể không?
biết mình chấp, biết chấp phiền não vô ích, tỉnh giác mỗi khi tâm chấp khởi, dần dà cái chấp sẽ vắng bóng?
:)


vũ ngọc anh
Bài viết: 221
Ngày: 20/12/10 17:39
Giới tính: Nữ
Đến từ: Hà Nội

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi vũ ngọc anh »

hlich đã viết:tangbong
chào đ/h
tự nhiên buông rồi tự nhiên nắm nữa có thể không?
biết mình chấp, biết chấp phiền não vô ích, tỉnh giác mỗi khi tâm chấp khởi, dần dà cái chấp sẽ vắng bóng?
:)
chào đ/h
tự nhiên buông rồi tự nhiên nắm nữa có thể không?
biết mình chấp, biết chấp phiền não vô ích, tỉnh giác mỗi khi tâm chấp khởi, dần dà cái chấp sẽ vắng bóng?
---> Đây là động tác thủ xả,có cái Ý xen vào.Thế thì cứ luẩn quẩn mãi cái trò chơi của tâm trí.

Tỉnh giác mỗi khi tâm chấp khởi--> Tỉnh giác thế nào đây !...Nếu là " Cố ý tỉnh giác" thì nó là thủ đoạn cảu tâm trí !...Phải tỉnh giác sao mà nó là tự nhiên,ko nỗ lực kìa.Cái này đỏi hỏi sự "NHẬN BIẾT" hay gọi là TRÍ TUỆ !...Mà Trí tuệ phát sinh từ cái đối đãi_Do trải nghiệm những thành bại,được mất_có không ở cuộc đời mà ra !...


hlich
Bài viết: 1217
Ngày: 09/12/08 14:16
Giới tính: Nam

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi hlich »

tangbong
Phải tỉnh giác sao mà nó là tự nhiên,ko nỗ lực kìa
nói vậy thì chánh tinh tấn để mần chi, có tập rồi mới thuần thục chớ?
Trí tuệ phát sinh từ cái đối đãi_Do trải nghiệm những thành bại,được mất_có không ở cuộc đời mà ra !...
cái này gọi là thế tục trí thôi?
:)


vũ ngọc anh
Bài viết: 221
Ngày: 20/12/10 17:39
Giới tính: Nữ
Đến từ: Hà Nội

Re: Ái dục chướng ngại trên đường đạo

Bài viết chưa xem gửi bởi vũ ngọc anh »

Thì P đã bảo là " đừng nhầm phương tiện thành cứu cánh"
Những cái gọi là Chánh Tinh tấn hay Chánh Niệm nó là trong đối đãi !.Tất cả Pháp mà P nêu đều là Phương tiện tạm thời...nhằm kiềm chế bớt cái TÂM dục vọng.Dồn nó vào 1 chỗ để có ngày người ta nhận ra tánh giác của mình!.Và khi kiến tánh mới biết tu thế nào ?...

Tất cả những Pháp dùng khi chưa kiến tánh...chưa thể gọi là Tu...Mà nó chỉ thủ thuật dồn tâm vào 1 chỗ !...

Những trải nghiệm thành bại ,được mất nó phát sinh trí tuệ mà !...Cái TRÍ mà rơi vào 1 cực thì là TRÍ Phàm !...Khi đối diện với các cực đối đãi..đẩy qua đẩy lại..cuối cùng có kinh nghiệm về sự ngu ngốc trong các đối đãi!...Người ta có thể vượt lên trên...ra ngoài đối đãi.Nó là TRÍ TUỆ !

Bạn đọc sách OSHO chưa !...PHủ định và khẳng định là 2 chân của người tìm kiếm !


Trả lời

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.8 khách