| Nói thêm về truyền thuyết "Vua hóa cọp" |
|
|
|
| Lịch Sử Phật Giáo - Nhân Vật Phật Giáo Việt Nam | |||||
| Viết bởi Giao Hưởng | |||||
|
Lý Thần Tông là vị vua thứ năm của triều Lý, lên ngôi lúc mới 12 tuổi (năm 1128), đến năm 20 tuổi, vua phát hiện bệnh lạ: Cả người mọc đầy lông, kêu la thoảng thốt, lâu lâu lại gào to như tiếng hổ gầm… Có sách chép rõ: “Vua (Lý Thần Tông) bỗng nhiên mắc bệnh thành cọp, ngồi xổm chụp người, cuồng loạn đáng sợ”. Bấy giờ hoàng tộc và triều thần tìm mọi cách chữa chạy nhưng lương y cũng như đạo sỹ đương thời đều bó tay. Bệnh vua ngày càng trầm trọng, la hét gầm rú dữ tợn hơn, buộc triều đình phải làm một cái cũi vàng để nhốt vua, rồi tiếp tục sai quan quân đi khắp nước tìm thầy chữa trị. Chợt đến Chân Định (tỉnh Nam Định), nghe trẻ con trong vùng vừa chơi vừa hát mấy câu đồng dao: “Nước có Lý Thần Tông
Sư chẳng nói gì, lẳng lặng rút trong áo ra một cây đinh dài hơn 5 tấc đóng chặt vào cột gỗ của cung điện và nói ba lần: “Ai trong các vị ở đây nhổ được cây đinh này mới đúng là người đáng tôn quý”. Không ai nhổ được. Lúc ấy Minh Không mới lấy 2 ngón tay kẹp chặt cây đinh rút ra nhẹ nhàng. Ai nấy khiếp phục, đảnh lễ và xin chữa bệnh cho vua. Có sách chép Minh Không ném vào vạc dầu đang sôi 100 cây kim nhọn, dùng tay lấy từng cây kim đâm khắp người vua “tự nhiên lông, móng, răng cọp đều rụng hết, thân vua hoàn phục lại như cũ”. Ai cũng hết sức ngạc nhiên hỏi sao ngài lại biết? Ngài đáp: “Không phải bây giờ ta mới biết, mà ta biết việc này từ 30 năm trước” – từ lúc Lý Thần Tông chưa ra đời. Ngay đó Đạo Hạnh giật mình hối hận, biết mình sẽ chịu phiền toái sau này, liền bảo Minh Không: “Đời sau của ta thế nào cũng sẽ bị quả báo vì chuyện giả cọp này, vậy xin phiền ông lúc ấy (30 năm sau) hãy đến giải bệnh cho ta với”. Minh Không nhận lời. Sau Từ Đạo Hạnh chết, thác sinh thần Lý Thần Tông hóa cọp như đã kể. Câu chuyện trên lưu truyền cách đây gần ngàn năm, kể từ lúc vua hóa cọp vào năm 1936, song đến nay vẫn được giới nghiên cứu bàn luận với hai điều nổi cộm: Thời vua trị vì có rùa 6 mắt, chim quý, rồng vàng, hươu trắng, ngựa hoa đào xuất hiện, thiên hạ cho là các điềm lành. Binh sỹ hàng năm theo lệnh vua cứ 6 tháng ở quân ngũ, 6 tháng về nhà làm ruộng, nhằm giữ cho việc binh không ảnh hưởng đến việc nông gia cày cấy. Một nhà vua nhân từ, biết chăm lo việc nước như vậy, lẽ ra đáng được an lạc, thọ mạng lâu dài, nhưng đằng này lại mắc bệnh nan y và qua đời sớm lúc 22 tuổi (vào năm 1138) sau 10 năm lên ngôi. Vì sao “ở hiền” mà “gặp giữ” như thế? Đời trước, khi còn là thiền sư Từ Đạo Hạnh, vua đã nói với Minh Không: “Xưa Đức Phật Thích ca đạo quả đã tròn mà còn bị quả báo kiếm vàng, huống là ta ở đời mạt pháp này công hạnh không lấy gì làm lớn, nên không thể tự giữ mình được, chắc chắn phải tái sinh và không tránh khỏi ác bệnh”. Biết được điều ấy, Bồ tát đã ra tay trước, giết chết tên cướp. Dầu với mục đích cứu nhiều người trên tàu nên phải giết một người (tên cướp) song Bồ tát vẫn không thoát khỏi vòng báo ứng và bị kẻ cướp kia đầu thai đeo đuổi tìm cách trả thù. Nhưng nhờ trong nhiều kiếp sau đó ngài vẫn tu hành miên mật và công hạnh tinh tấn nên kẻ kia không thể hãm hại được. Đến khi ngài thành Phật, kẻ cướp vẫn cứ mang kiếm đứng bên cạnh. Đó gọi là quả báo kiếm vàng. Sư cũng là người đúc tượng Phật A Di đà tại chùa Quỳnh Lâm (Hải Dương), đúc đỉnh đồng tại tháp Báo Thiên (Thăng Long), đúc đại hồng chung ở Phả Lại và đúc vạc ở Minh Đảnh. Số đồng đúc còn dư, sư đem về chùa làng của mình đúc một đại hồng chung nặng 3.300 cân. Điều ấy khiến người sau tôn thiền sư Minh Không là một trong các vị tổ nghề đúc đồng Việt Nam. Khi chữa lành bệnh cho Lý Thần Tông, vua đã “tạ ơn sư Minh Không một ngàn cân vàng và một ngàn khoảnh ruộng để hương hỏa cho chùa, ruộng này không có lấy thuế. Đến năm Đại Định thứ hai (1141) sư quy tịch. Hiện nay tại Hà Nội, trước đền thờ Lý Quốc Sư vẫn còn tượng sư và có bia ký. Dân chợ Tiên Du muôn đời hương khói phụng thờ”. Từ Đạo Hạnh muốn báo thù cho cha nên đã vượt núi non hiểm trở tìm thấy học đạo, về sau đến chỗ cha mình bị vứt xác, ném một chiếc gậy xuống dòng nước đang chảy xiết. Chiếc gậy ấy không bị nước cuốn trôi, mà lại lội ngược lên nguồn, trông như con rồng đang hớp mây cao. Đạo Hạnh biết mình pháp thuật đã thành, liền đến gặp Đại Điên, đánh một gậy, Đại Điên phát bệnh chết. Trả thù xong, theo cách nói của nhà thiền “Oan nghiệt xưa như tuyết tan – việc đời nay nguội như tro lạnh” nên sau đó Đạo Hạnh buông bỏ tất cả, lánh mặt vào chốn tòng tâm, tĩnh tu. Thực tế, dân tộc ta tồn tại và phát triển mạnh mẽ cho đến ngày nay là phải nhờ phần lớn vào những con người làm công tác khoa học kỹ thuật trong lĩnh vực y dược như Minh Không. Tuy nhiên, quá trình tiểu thuyết hóa bằng cách hư cấu mà ta đã nói tới ở trên, tạo cho những con người như Đạo Hạnh, Minh Không mang dáng dấp thần bí khó hiểu. Từ đó, nó gây ra những ngộ nhận về giá trị đích thực của những việc làm do Đạo Hạnh và Minh Không thực hiện”… Còn nay, lúc năm Dần đang đến, với ý nghĩa nhắc nhở về luật nhân quả, về báo ứng phải trả cho một lời nói, một hành vi buông lung, hoặc một thi thố quyền năng không đúng chỗ, thì chuyện vua Lý Thần Tông hóa cọp mang đến cho đời lời cảnh báo đầy đạo vị đầu năm.
|




