| Ngọa Vân - chùa trong mây |
|
|
|
| Phật giáo và đời sống - Chùa Tháp Phật Giáo | |||||||
| Viết bởi Ngô Mai Phong | |||||||
(Xuân 2010) - Một ngôi chùa cổ có lịch sử huy hoàng nhất; đường lên gian nan nhất; không gian sống trong lành nhưng cũng “sởn gai gà” nhất. Đó là Ngọa Vân – ngôi chùa nhỏ nằm gần chóp núi Vảy Rồng thuộc xã An Sinh, Đông Triều, Quảng Ninh – trên độ cao gần 1.000m – khởi đầu của dãy Bảo Đài chạy suốt cánh cung Yên Tử.
Đây chính là nơi Đức vua Trần Nhân Tông (1258 - 1308) từng sống tu hành và viên tịch. Mỗi giờ 1km... Chiếc Mazda thập kỷ 1980 của Bảo tàng Quảng Ninh xộc xệch như biếm họa đổ chúng tôi xuống một lối mòn nhỏ phía trên hồ Trại Lốc vào đúng ngọ. Cuộc hành trình lên Ngọa Vân bắt đầu tính từ đây. Chúng tôi đi qua những trang trại thưa vắng để vào chân núi. Thoạt đầu, cả nhóm còn chịu khó cởi giày và đếm những quãng suối cắt ngang phải lội qua. Rồi giày cũng không buồn cởi nữa. Dương – người đưa đường bảo: “Các anh đi dịp này còn may vì là mùa khô, suối cạn nhiều. Mùa mưa có cáng cũng không lên nổi.” Ngọa Vân chưa có đường. Chúng tôi phải theo lòng suối để ngược lên. Đá tảng lớn bé trùng trùng, ẩm và trơn nhẫy. 3h chiều, chặng vượt suối kết thúc ở Đô Kiệu - nơi có một lối mòn dẫn ngược lên dốc núi. Theo lệ, Dương đưa mọi người ghé vào “Phủ” làm “thủ tục đăng sơn”. “Phủ” là một nền miếu hư nát, thấp tè, nằm khuất dưới một tán cây rừng. Không tượng, không bài vị, chỉ một bát hương trơ trụi và một thẻ nhang bóc dở đặt bên cạnh đã bở rã. Đường núi tưởng đỡ hơn hóa ra càng nặng nề. Giờ là lúc những đôi chân phồng rộp bị hành hạ bởi những đôi giày sũng nước. Lối mòn ngợp cây rừng và hẹp đến mức chỉ đủ cho từng người lách qua. 4h chiều, chúng tôi lên tới Thông Đàn, quãng triền núi cỏ tranh mọc lút đầu nhưng vẫn được xem là chỗ phong quang nhất với những vòm cổ tùng bốn trăm năm vòi vọi. Vào thời Lê, Thông Đàn là một vườn tháp được ghép hoàn toàn bằng đá khối. Gần tới Ngọa Vân là chặng đẹp nhất. Trúc bạt ngàn ken thành một đường vòm dài thăm thẳm, ngẩng lên không thấy ánh ngày đâu. Nhọ mặt người, chúng tôi mới được cởi giày, thả mình phờ phạc trước hiên chùa. Vậy là mỗi giờ leo không nổi một cây số. Rắn ngủ sân chùa Ngọa Vân chỉ là một ngôi chùa đơn sơ dựng lại trên nền phế tích. Trông coi chùa là sư Tiến - một nhà sư gầy gò, râu quai nón lởm chởm. Sư Tiến từng là bộ đội đồn trú miết tận đảo Trần, mé ngoài Cô Tô. Năm 1998 giải ngũ. Năm sau xuất gia tu tại chùa Quỳnh Lâm rồi lên khôi phục Ngọa Vân, ở lại luôn đến bây giờ. Sư Tiến bảo: “Ngày tôi lên, nền cũ chỉ còn mấy bức tường trơ trụi. Am Ngọa Vân và vài tháp đá còn lại lút trong cây dại um tùm, rắn rết xua không thấu.
Dấu xưa sương khói... Tinh mơ, chim chóc đã hót ran. Sóc cổ đỏ vào tận sân chùa nhảy nhót. Ngọa Vân có vẻ giống mảnh vườn sơn cước hơn là một chốn tu hành. Ở đây, cái gì cũng nhỏ. Chùa nhỏ; bệ đá, đài sen nhỏ; am tháp và cả con voi đá duy nhất còn lại cũng đều bé nhỏ. Trần Trọng Hà - cán bộ Bảo tàng Quảng Ninh, trưởng nhóm - dẫn tôi men theo con dốc nhỏ sau chùa để lên am Ngọa Vân. Nhìn mặt ngoài, am tựa như chiếc bể chứa nước mưa hình vòm cuốn thường thấy ở làng quê Bắc Bộ. Ông Nguyễn Văn Lương - Phó Chủ tịch huyện Đông Triều, một người khá am tường về lịch sử Thiền Việt, bảo với tôi rằng: “Cái phiến đá còn giữ được trong am Ngọa Vân chính là nơi Đức Phật hoàng đã nhập diệt và được tiến hành nghi lễ trà tỳ (hỏa thiêu) ngay trên đó. Xá lợi của ông sau được chia làm ba phần: Một đặt tại tháp Phật hoàng – Ngọa Vân; một chuyển về Thăng Long; một đưa về Yên Tử. Ấy là vào mùa thu năm 1308”. Ông Lương cho biết: Năm 2008, một dự án lớn nhằm khôi phục và phát huy giá trị lịch sử - văn hóa của hai hệ thống chùa Ngọa Vân – Hồ Thiên bắt đầu được huyện Đông Triều và tỉnh Quảng Ninh xúc tiến. Tuy nhiên từ những cứ liệu khoa học khảo cổ chân xác đến sự hiện hữu của những con đường và các công trình kiến trúc vẫn đang là khoảng cách đầy thách thức. Chúng tôi bịn rịn từ giã sư Tiến. Phút xuống tới chân núi nhìn lên, không còn nhận ra ngôi chùa nằm ở quãng nào giữa mịt mờ sương khói. Ngọa Vân lại như là một giấc mơ. Ngô Mai Phong
Theo laodong
|




