|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Văn Thơ Phật Giáo
|
|
Viết bởi Thích Nhất Hạnh
|
Giờ phút linh thiêng Gió lặng chim ngừng Trái đất rung động bảy lần Khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt Bàn tay chuyển Pháp Trong hương đêm tinh khiết Ấn cát tường nở trắng một bông hoa Thế giới ba ngàn đồng thanh ca ngợi Văn Phật Thích Ca

Giờ phút linh thiêng Đóa bất diệt nở ngay giữa vườn hoa sinh diệt Nụ giác ngộ hé thành muôn thi thiết Ngài về đây học tiếng nói loài người
Đêm nao Từ trời Đâu Suất nhìn về Chư thiên thấy địa cầu quê hương tôi sáng hơn vì sao sáng Và tinh tú muôn phương chầu về Cho đến khi vừng đông tỏa rạng Cho đến khi vườn Lâm Tỳ Ni biến thành chiếc nôi êm chào đón Bụt sơ sinh
Nhưng đêm nay Từ địa cầu quê hương tôi Loài người mắt lệ rưng rưng Hướng cả về mấy từng trời Đâu Suất Tiếng kêu khóc của sinh linh ngã gục Dưới bàn tay ma vương Dưới bàn tay bạo lực căm thù
Trong bóng đêm Địa cầu quê hương tôi đã mòn mỏi trông chờ Giờ mầu nhiệm để Vô Biên hé mở Cho bóng tối tan đi với niềm lo sợ Cho hội Long Hoa về Để pháp âm tiếp nối bằng lời ca tiếng hát em thơ
Đêm nay xin mười phương trăng sao chứng minh Cho địa cầu quê hương dâng lời cầu nguyện Cho Việt Nam khói lửa Cho Việt Nam điêu linh Cho Việt Nam quằn quại đắm chìm trong máu lệ Sớm vùng dậy trong đau thương thế kỷ Để biến thành chiếc nôi êm đón chào Từ Thị Thêm một lần hoa nở Bụt sơ sinh
Đêm nay cầu cho khổ đau trái kết hoa thành Cho sinh diệt đi ngang dòng pháp thân bất diệt Cho suối tình thương chảy tràn trên vạn lòng tha thiết Để loài người học tiếng nói chân như Để tiếng nói trẻ thơ thành giọng chim ca.
Sư Ông Làng Mai
(langmai.org)
|